Thứ Hai, 3 tháng 3, 2008

TÔI CÓ THAM LAM?

Hồi còn là thực tập sinh, rảnh rỗi nhóm chúng tôi hay ngồi tu tập ở một phòng và chuyện phiếm. Cả mấy chị em đều đã có gia đình và con cái nên các câu chuyện đều xoay quanh chồng, con và các mối quan hệ "phức tạp" khác. Một lần các bạn thi nhau kể về các ông chồng va mơ ước của bản thân. Thấy tôi im lặng nghe mà không bình phẩm gì nên mọi người gợi chuyện. Tôi liền bảo: "Ước mơ của chị đơn giản lắm! Chị chỉ mong có một gia đình vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan ngoãn, học giỏi, nên người" mới nghe tới đó thì Xuân (cô bạn cùng tuối, hay nói bỗ bã) liền kêu lên: " Này, bà tham vừa vừa thôi. Bà ăn giầy, ăn cả tất, ăn cả đất xung quanh! Bao nhiêu may mắn, hạnh phúc bà vơ hết, thế thì những bất hạnh bà đẩy cho ai?" Có đôi lần tôi tự hỏi: Chả lẽ mình mơ ước thế là quá nhiều và tham lam?

TÔI CÓ THAM LAM?

Hồi còn là thực tập sinh, rảnh rỗi nhóm chúng tôi hay ngồi tu tập ở một phòng và chuyện phiếm. Cả mấy chị em đều đã có gia đình và con cái nên các câu chuyện đều xoay quanh chồng, con và các mối quan hệ "phức tạp" khác. Một lần các bạn thi nhau kể về các ông chồng va mơ ước của bản thân. Thấy tôi im lặng nghe mà không bình phẩm gì nên mọi người gợi chuyện. Tôi liền bảo: "Ước mơ của chị đơn giản lắm! Chị chỉ mong có một gia đình vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan ngoãn, học giỏi, nên người" mới nghe tới đó thì Xuân (cô bạn cùng tuối, hay nói bỗ bã) liền kêu lên: " Này, bà tham vừa vừa thôi. Bà ăn giầy, ăn cả tất, ăn cả đất xung quanh! Bao nhiêu may mắn, hạnh phúc bà vơ hết, thế thì những bất hạnh bà đẩy cho ai?" Có đôi lần tôi tự hỏi: Chả lẽ mình mơ ước thế là quá nhiều và tham lam?

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2008

BỐ VÀ MẸ

p>Đây là ảnh Bố bế chị Hương cách đây gan một nứa thế kỷ. Nay chị cũng đã thành bà nội rồi. Nửa thế kỷ trong lòng các con và người thân Bố trẻ mãi với nụ cười. Bố mất khi cô em út mới được mấy tháng tuổi... Lúc mất Bố mới ngoài 30 tuổi và đang giữ chức vụ Phó Giám Đốc một nhà máy. Mất một người Cha vừa có tài, vừa có đức là một mất mát khủng khiếp không có gì bù đấp nổi... Bạn bè và mọi người nhắc tới Bố là nhắc tới một người chân thành, hào hiệp, nhã nhặn và hào hoa. Bố chơi ghi ta rất giỏi và biết nghề y. Ai ốm đau bất kể giàu nghèo Bố đều hết lòng giúp đỡ như thăm bệnh, tiêm thuốc, kê đơn... miễn phí.

Khi Bố mất Mẹ mới 27 tuổi ( May hồi đó Bố Mẹ kết hôn sớm chứ không thì mình không thể có 4 anh em được). Mẹ không đi bước nữa, ớ vậy nuôi dạy các con nên người mặc dù Mẹ vẫn còn trẻ, đẹp dù nhiều người muốn đến với Mẹ. Các con không ai đẹp bằng Mẹ và Bố!

Thời bình Mẹ đã vất vả. Những ngày sơ tán Mẹ còn vất vả hơn vì các con sơ tán làm mấy nơi, lo cho các con ăn học tốn kém, lo nhỡ sứt mẻ vì bom đạn.

Lúc nào Mẹ cũng chỉ dặn các con nhớ ngoan, học hành chăm chỉ, giữ đạo làm người. Năm tháng trôi rồi các con cũng lớn khôn, tuy không học rộng tài cao nhưng cả 4 anh em đều học hành đến nơi, đến chốn.


Mẹ không giấu nối sung sướng khi trả lời ai đó về học hành của các con: " Cháu Thu Hương học Kinh tế, kế hoạch (Kinh Tế Quốc Dân). Vân Anh học Đại học Ngoại Ngữ...".


Tuy vất vả nhưng Mẹ cũng trẻ lâu vì tính Mẹ hiền hậu, hay nhường nhịn và sống tử tế với mọi người và không bon chen. Bạn bè tới chơi nhà thường nhầm Mẹ là chị cả. Mẹ đặc biệt quý mến bạn bè của con cái và tôn trọng các con. Cả đời mình Mẹ hy sinh cho con cái.


Nay cả Bố và Mẹ đều đã mất rồi nhưng niềm thương, nỗi nhớ, lòng kính trọng và tự hào về Cha Mẹ chúng tôi sẽ truyền tiếp cho các con cháu mình tới mai sau.



BỐ VÀ MẸ

p>Đây là ảnh Bố bế chị Hương cách đây gan một nứa thế kỷ. Nay chị cũng đã thành bà nội rồi. Nửa thế kỷ trong lòng các con và người thân Bố trẻ mãi với nụ cười. Bố mất khi cô em út mới được mấy tháng tuổi... Lúc mất Bố mới ngoài 30 tuổi và đang giữ chức vụ Phó Giám Đốc một nhà máy. Mất một người Cha vừa có tài, vừa có đức là một mất mát khủng khiếp không có gì bù đấp nổi... Bạn bè và mọi người nhắc tới Bố là nhắc tới một người chân thành, hào hiệp, nhã nhặn và hào hoa. Bố chơi ghi ta rất giỏi và biết nghề y. Ai ốm đau bất kể giàu nghèo Bố đều hết lòng giúp đỡ như thăm bệnh, tiêm thuốc, kê đơn... miễn phí.

Khi Bố mất Mẹ mới 27 tuổi ( May hồi đó Bố Mẹ kết hôn sớm chứ không thì mình không thể có 4 anh em được). Mẹ không đi bước nữa, ớ vậy nuôi dạy các con nên người mặc dù Mẹ vẫn còn trẻ, đẹp dù nhiều người muốn đến với Mẹ. Các con không ai đẹp bằng Mẹ và Bố!

Thời bình Mẹ đã vất vả. Những ngày sơ tán Mẹ còn vất vả hơn vì các con sơ tán làm mấy nơi, lo cho các con ăn học tốn kém, lo nhỡ sứt mẻ vì bom đạn.

Lúc nào Mẹ cũng chỉ dặn các con nhớ ngoan, học hành chăm chỉ, giữ đạo làm người. Năm tháng trôi rồi các con cũng lớn khôn, tuy không học rộng tài cao nhưng cả 4 anh em đều học hành đến nơi, đến chốn.


Mẹ không giấu nối sung sướng khi trả lời ai đó về học hành của các con: " Cháu Thu Hương học Kinh tế, kế hoạch (Kinh Tế Quốc Dân). Vân Anh học Đại học Ngoại Ngữ...".


Tuy vất vả nhưng Mẹ cũng trẻ lâu vì tính Mẹ hiền hậu, hay nhường nhịn và sống tử tế với mọi người và không bon chen. Bạn bè tới chơi nhà thường nhầm Mẹ là chị cả. Mẹ đặc biệt quý mến bạn bè của con cái và tôn trọng các con. Cả đời mình Mẹ hy sinh cho con cái.


Nay cả Bố và Mẹ đều đã mất rồi nhưng niềm thương, nỗi nhớ, lòng kính trọng và tự hào về Cha Mẹ chúng tôi sẽ truyền tiếp cho các con cháu mình tới mai sau.