Thứ Năm, 20 tháng 3, 2008

THẤY ĐỎ TƯỞNG CHÍN!!!!

Người ta bảo đàn bà hay " Thấy đỏ tưởng chín" chắc mình cũng không thoảt khỏi kiểu nhiều lần tưởng bở như thế!

Đó là khi được ai hay quan tâm nhiều hơn bình thường một chút!

Đó là khi bất chợt gặp ánh mắt ai nhìn âu yếm!

Đó là bàn tay ai siết chặt và giữ lại thật lâu trong tay họ!

Đó là khi ai đó khen mình dịu dàng đằm thắm, nữ tính!

Đó là khi ai đó im lặng và nhìn sâu thẳm và có khi cả ai đó trách móc một cách yêu thương...

Mình gọi những tưởng bở đó là sự tưởng bở dễ thương để thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn, đáng yêu hơn.

Tưởng bở thoảng qua như gió, tưởng bở đọng lại trong tim!

Những người ta đã gặp và chưa gặp đều có thể khiến ta có những cảm xúc thật lạ, thật sâu sắc mà ta không bao giờ quên được dù biết rằng nếu có gặp gỡ có thể cũng chỉ dừng lại như là một kỷ niệm!

Mình nâng niu tất cả những kỷ niệm và thỉnh thoảng lại lật giở từng trang, từng trang.

Viết đến đây mình chợt nhớ câu kết của một bài thơ: "... tưởng rằng sẽ nói nhiều, nhưng suốt đời im lặng" . Cuộc đời thật mà ảo, ảo mà thật như Tôi, Bạn và Blog!

THẤY ĐỎ TƯỞNG CHÍN!!!!

Người ta bảo đàn bà hay " Thấy đỏ tưởng chín" chắc mình cũng không thoảt khỏi kiểu nhiều lần tưởng bở như thế!

Đó là khi được ai hay quan tâm nhiều hơn bình thường một chút!

Đó là khi bất chợt gặp ánh mắt ai nhìn âu yếm!

Đó là bàn tay ai siết chặt và giữ lại thật lâu trong tay họ!

Đó là khi ai đó khen mình dịu dàng đằm thắm, nữ tính!

Đó là khi ai đó im lặng và nhìn sâu thẳm và có khi cả ai đó trách móc một cách yêu thương...

Mình gọi những tưởng bở đó là sự tưởng bở dễ thương để thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn, đáng yêu hơn.

Tưởng bở thoảng qua như gió, tưởng bở đọng lại trong tim!

Những người ta đã gặp và chưa gặp đều có thể khiến ta có những cảm xúc thật lạ, thật sâu sắc mà ta không bao giờ quên được dù biết rằng nếu có gặp gỡ có thể cũng chỉ dừng lại như là một kỷ niệm!

Mình nâng niu tất cả những kỷ niệm và thỉnh thoảng lại lật giở từng trang, từng trang.

Viết đến đây mình chợt nhớ câu kết của một bài thơ: "... tưởng rằng sẽ nói nhiều, nhưng suốt đời im lặng" . Cuộc đời thật mà ảo, ảo mà thật như Tôi, Bạn và Blog!

BAO GIỜ SẼ QUÊN?

Buổi sáng ngủ dậy vén rèm cửa sổ: Tuyết dăng dăng đầy trời, tuyết mong manh bám trên cành cây. Mới hôm qua còn cho mình cảm giác hè tới sờm vì tuyết đã tan hết, mặt trời ló rạng, đường sạch láng, mọi người ăn mặc nhẹ nhàng... Vậy mà...

Vào mạng, mở Blog thấy ngay Comment của Bạn: thấy ấm áp và chính dòng comment của Bạn dẫn suy nghĩ của mình chạy miên man: Mình nhớ những kỷ niệm, nhớ nơi đó, nhớ Người Ấy, nhớ và nhớ...

Có lần mình tâm sự với chị Hương sao mình quyến luyến nơi đó quá, chị liền bảo: nơi nào mình được yêu mến, được yêu thương thì nơi đó sẻ trở thành thân thương, gắn bó.

Ở nơi đó mình luôn có cảm giác vui vẻ, yêu đời, được quan tâm và hâm mộ (mặc dù mình không đẹp và không còn trẻ). Mình thắc mắc thì chị Hương nói rằng chắc mọi người yêu mến cảch giao tiếp cởi mở, thân thiện, chân thành thêm chút duyên dáng nữ tính của mình (Đây là chị gái nhận xét về em gái nên phải trừ phần trăm thiên vị).

Nơi Đó cho sắc hồng trên má, tặng nụ cười trên môi, những bàn tay ấm áp, những nhịp đập nồng nhiệt của trái tim. Khi đó mình cười hớn hở và vô tư đón nhận.

Nay xa rồi tôi mới cảm nhận dần dần và hiếu ra rằng tôi đã để lại nơi xa ấy một phần trái tim mình và nơi Đó vẫn có một người chưa quên tôi.

BAO GIỜ SẼ QUÊN?

Buổi sáng ngủ dậy vén rèm cửa sổ: Tuyết dăng dăng đầy trời, tuyết mong manh bám trên cành cây. Mới hôm qua còn cho mình cảm giác hè tới sờm vì tuyết đã tan hết, mặt trời ló rạng, đường sạch láng, mọi người ăn mặc nhẹ nhàng... Vậy mà...

Vào mạng, mở Blog thấy ngay Comment của Bạn: thấy ấm áp và chính dòng comment của Bạn dẫn suy nghĩ của mình chạy miên man: Mình nhớ những kỷ niệm, nhớ nơi đó, nhớ Người Ấy, nhớ và nhớ...

Có lần mình tâm sự với chị Hương sao mình quyến luyến nơi đó quá, chị liền bảo: nơi nào mình được yêu mến, được yêu thương thì nơi đó sẻ trở thành thân thương, gắn bó.

Ở nơi đó mình luôn có cảm giác vui vẻ, yêu đời, được quan tâm và hâm mộ (mặc dù mình không đẹp và không còn trẻ). Mình thắc mắc thì chị Hương nói rằng chắc mọi người yêu mến cảch giao tiếp cởi mở, thân thiện, chân thành thêm chút duyên dáng nữ tính của mình (Đây là chị gái nhận xét về em gái nên phải trừ phần trăm thiên vị).

Nơi Đó cho sắc hồng trên má, tặng nụ cười trên môi, những bàn tay ấm áp, những nhịp đập nồng nhiệt của trái tim. Khi đó mình cười hớn hở và vô tư đón nhận.

Nay xa rồi tôi mới cảm nhận dần dần và hiếu ra rằng tôi đã để lại nơi xa ấy một phần trái tim mình và nơi Đó vẫn có một người chưa quên tôi.

BAO GIỜ SẼ QUÊN?

Buổi sáng ngủ dậy vén rèm cửa sổ: Tuyết dăng dăng đầy trời, tuyết mong manh bám trên cành cây. Mới hôm qua còn cho mình cảm giác hè tới sờm vì tuyết đã tan hết, mặt trời ló rạng, đường sạch láng, mọi người ăn mặc nhẹ nhàng... Vậy mà...

Vào mạng, mở Blog thấy ngay Comment của Bạn: thấy ấm áp và chính dòng comment của Bạn dẫn suy nghĩ của mình chạy miên man: Mình nhớ những kỷ niệm, nhớ nơi đó, nhớ Người Ấy, nhớ và nhớ...

Có lần mình tâm sự với chị Hương sao mình quyến luyến nơi đó quá, chị liền bảo: nơi nào mình được yêu mến, được yêu thương thì nơi đó sẻ trở thành thân thương, gắn bó.

Ở nơi đó mình luôn có cảm giác vui vẻ, yêu đời, được quan tâm và hâm mộ (mặc dù mình không đẹp và không còn trẻ). Mình thắc mắc thì chị Hương nói rằng chắc mọi người yêu mến cảch giao tiếp cởi mở, thân thiện, chân thành thêm chút duyên dáng nữ tính của mình (Đây là chị gái nhận xét về em gái nên phải trừ phần trăm thiên vị).

Nơi Đó cho sắc hồng trên má, tặng nụ cười trên môi, những bàn tay ấm áp, những nhịp đập nồng nhiệt của trái tim. Khi đó mình cười hớn hở và vô tư đón nhận.

Nay xa rồi tôi mới cảm nhận dần dần và hiếu ra rằng tôi đã để lại nơi xa ấy một phần trái tim mình và nơi Đó vẫn có một người chưa quên tôi.

Entry for March 20, 2008

Mua Thu Vang< Y! ID: mosvananh >

Top Page |Friends

Entry for March 20, 2008

Mua Thu Vang< Y! ID: mosvananh >

Top Page |Friends