Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

BÍ ẨN SA MẠC SAHARA

Photobucket.TP EL JEM.TUYNIDI 11.2009PhotobucketTRONG VUON LUUTRUNG TAM TP HAMMAMET/?action=view&current=SONTHUYHUUTINH.jpg" target="_blank">SON THUY HUU TINHDUONG LEN PHAO DAI CO (HAMMAMET- TUYNIDI)BUU DIENTHU GIAN

Sau hơn 4 giờ bay MTV đã để lại mùa đông Mátxcơva lạnh giá để đến TUYNIDI chan hòa ánh nắng, với sa mạc SAHARA nóng bỏng, huyền bí.
Từ trên máy bay, TUYNIDI hiện ra
với những cánh đồng ô liu xanh đậm bạt ngàn, khách sạn nhấp nhô, nhà cửa, bãi tắm trông tựa những ô đan xen nhiều màu sắc.
Tất cả đều mới tinh khôi từ ấn tượng, cảm xúc, đ
ến đất trời, con người nơi này:
MTV thu vào trong tâm tất cả  cảnh sắc của vùng đất lạ...

Điểm dừng chân tạm thời của MTV là HAMAMMET- 1 thành phố cổ của TUYNIDI.
Nói sao hết những cảm xúc dâng lên trong lòng: từ tiếng chim ca trên vòm cây bên ban công khách sạn cho đến luồng gió mang mùi biển khơi và tiếng sóng rì rào vọng vào tận phòng ngủ.
MTV  chào hỏi và cười với tất cả người dân thành phố và khách du lịch vô tình gặp gỡ. Họ cũng là tác giả của mấy trăm bức ảnh mà MTV mang về giữ làm kỷ niệm.
Thời gian trôi qua quá nhanh nhưng cũng đ mang đến cho MTV những nụ cười tươi, ấm á tình đồng loại, nắng, gió nhuộm nâu nước da và sự thanh thản, thư giãn thật tuyệt vời.
MTV đã làm một chuyến xuyên sa mạc bằng ô tô, cưỡi lạc đà đón hoàng hôn trên mênh mông cát vàng SAHARA
.
Được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp bí ẩn của sa mạc
là cảm giác tuyệt vời nhất: Cái cảm giác đặt đôi chân nhỏ bé lên sa mạc bao la như vô tận mới sâu sắc làm sao! MTV đang đứng giữa sa mạc SAHARA xa xôi mà bao lần chỉ được thấy qua phim ảnh và những câu chuyện kỳ thú là đây!!! Những người làm du lịch thật khôn ngoan khi nghĩ ra chuyến khám phá sa mạc cho du khách.

Thật khó quên cảm giác khi ô tô chạy nghiêng trên cát khoảng 30-35 đ, khi xe lao lên đỉnh cát rồi thả phanh cho trượt xuống tự do. Chỉ khi ta tham gia trực tiếp mới cảm nhận hết những cảm xúc mà chuyến xuyên sa mạc đem lại.

Nhưng háo hức nhất là màn cưỡi lạc đà: MTV xung phong là người đầu tiên ngồi lên lưng lạc đà.

Sa mạc trải rộng vô cùng phía trước!

Đàn lạc đà cõng du khách thong thả tham quan sa mạc thì bỗng sa mạc bừng lên bởi một đĩa đỏ khổng lồ.  Hoàng hôn nhuộm đỏ đường chân trời. Cả đoàn du khách lặng nhìn đến quên cả chụp ảnh. Cái đĩa đỏ xuất hiện thật nhanh và biến mất cũng nhanh không kém. Khi mặt trời khuất dạng là bóng tối bắt đầu lan tràn sa mạc… Ít phút sa mạc như lắng đọng trong im lặng, bóng lạc đà nổi sẫm trong màn đêm, xa xa như được in lên bầu trời. Những đốm lửa, một vài tiếng lạc đà gọi nhau, tiếng nước óc ách phát ra từ những chú lạc đà tạo thành những âm thanh của đêm SAHARA.

 Màn đêm phủ lên sa mạc một màu huyền bí để ngàn năm sau con người vẫn ham mê khám phá.

 MTV đã tiễn hoàng hôn trên sa mạc cát vàng và đón ánh bình minh trên cánh đồng muối trắng.

Có lẽ MTV sẽ nhờ những bức ảnh nói giúp những điều muốn nói. (Xin mời các bạn xem ảnh ở trang photo, MTV sẽ post ảnh vào đây sau!)

Mỗi đất nước đều đẹp và tuyệt vời trong con mắt du khách. Với MTV chuyến du lịch TUYNIDI là một kỷ niệm đẹp, khó quên.

Một ít muối, một nhánh ô liu, một vài đĩa in hình lạc đà, một cái ví da, vài cái cốc, bánh xà phòng…là những đồ lưu niệm để MTV nhớ về đất nước TUYNIDI đẹp đẽ và mến khách.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

SINH NHẬT MTV


Năm nay mùa đông Nga đến sớm. Mấy ngày cuối thu lạnh hơn cả những ngày đông. Tuyết đã rơi, lá cây úa thành màu nâu để cho ai chưa kịp chụp ảnh thu vàng thơ mộng bỗng thây  tiếc ngẩn ngơ...

Những năm trước còn nhiều bạn bè đây, vào ngày này MTV thường mua hoa quả, bánh ga tô, rượu sâm banh đ mời mọi người đến cho vui vẻ, nhắc lại thời khắc Mẹ tặng cho cuộc sống.

Nay bạn bè đã về nước gần như hết rồi, còn những người không thân thì MTV ko có ý định bày vẽ mời mọc.

Nhớ khi còn Hà Nội MTV hay rang hạt dẻ, mua hồng ngâm…đ đãi bạn bè. Chỉ tiếc hồi đó chưa có máy ảnh đ ghi lại những phút giây đáng nhớ.

Ngày trước  háo hức chuẩn bị đón sinh nhật. Ngày nay mỗi lần sinh nhật đến nó  nhắc nhỏ MTV rằng thời gian đã nhuốm bạc dần mái tóc, đã ghi dấu trên làn da như quy luật muôn đời.

Yêu cuộc đời này vì bên ta có người thân, có gia đình, có bạn bè: Cảm ơn những phút giây ấm áp tình người, những khoảnh khắc thăng hoa của tình yêu, những tháng ngày hạnh phúc bên gia đình. Chính những tháng ngày ấy, phút giây ấy đã cho ta biết giá trị của cuộc sống, đã nâng đỡ ta những lúc cuộc sống thăng trầm.

 Hôm nay MTV ngồi đây, viết những dòng này để nhớ ơn công sinh thành của Cha Mẹ và để kỷ niệm ngày 08.11 hơn 50 năm trước đã có một cô bé chào đời. Đó là MTV hôm nay.

Cám ơn tất cả các bạn đã nhớ và chúc mừng  sinh nhật MTV!

Tình cảm của mọi người kết thành vòng tay ấm áp và những bông hoa đẹp tuyệt vời làm cho ngày đông nước Nga bỗng bừng sáng và nồng ấm.

Cùng với các bạn MTV cũng muốn chúc: CHÚC MỪNG SINH NHẬT VUI VẺ! MONG CHÚNG TA CÙNG HẠNH PHÚC!

 

 

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Đừng nói

MTV  vào blog của một bạn và tình cờ mở đọc entry này. Đọc xong, thấy có những điều trùng hợp với suy nghĩ nên mạn phép post lên để các bạn cùng đọc. Biết đâu, có bạn sẽ nhẹ lòng, sẽ thanh thản hơn khi bối rối chưa có lời giải đáp cho những tâm sự thầm kín. Entry đó đây:
 
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!”

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do

Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm

rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Theo : Phạm Lữ Ân (2! số 133- phát hành ngày 13/2/2009)