Mình không thích cái sự rùm beng ở Việt Nam. Mỗi khi có việc gì chẳng hạn như Lễ hội là loa ra rả từ sáng đến chiều, cổ động, băng rôn, sơn sửa, đào bới, xây mới và thứ gì cũng làm nửa vời, đánh trống, bỏ dùi, đầu voi, đuôi chuột, ông thích gà, bà thích vịt, sư nói sư phải, vãi nói vãi hay, nhiều người nói, ít người nghe và càng ít người làm… Thôi thì cổ động cho khí thế cũng còn chấp nhận được, còn những vụ đổ tiền của để trùng tu, tôn tạo thì tốn tiền tỉ nhưng nhiều khi kết quả buồn nhiều hơn vui. . Hôm nọ mình đọc bài thấy nói sẽ thay gạch lát xung quanh Hồ Gươm bằng gạch xanh gì đó tốn chừng 50 tỉ. Theo thiển nghĩ của mình sao mà lãng phí và phản tác dụng đến như vậy. Hà Nội đẹp ở nét cổ kính, ở bề dày lịc sử, ở vẻ thanh lịch vậy mà người ta đổ tiền, đổ của để khoác cho Hà Nội một vẻ đẹp vay mượn, kệch cỡm, chẳng hài hòa.Có phải bây giờ họ mới biết đến năm 2010 là Hà Nội tròn 1000 năm đâu. Vậy mà công trình nào cũng nói: chúng ta đang gấp rút chuẩn bị, gấp rút hoàn thành để chào mừng đại lễ ngàn năm Thăng Long. Hóa ra cái gì cũng nước đến chân mới nhảy. ..Chỉ còn vài tháng nữa là đến Lễ kỷ niệm mà bao nhiêu thứ còn dang dở, còn “trưng cầu ý dân” còn chờ “góp ý”!!! Nhìn người, nhìn ta rồi lại nhìn người mình không khỏi có những so sánh và thầm ao ước: đến bao giờ …. Năm nay Nga sẽ tổ chức Lễ kỷ niệm 65 năm ngày chiến thắng phát xít. Những ngày tháng tư thành phố của họ còn ngập trong tuyết vậy mà chỉ sau có mấy tuần như có bàn tay thần kỳ sắp đạt lại thành phố:Đường phố phong quang, sạch đẹp, các bồn hoa khoe sắc: hoa tuy líp đủ màu, tử đinh hương thơm ngào ngạt, hoa bồ công anh nở vàng trên các thảm cỏ được cắt xén gọn gàng, xanh mướt mắt.Tất cả các hàng rào được sơn sửa như mới, các gốc cây được quét sơn trắng, các biển hiệu được treo bày một cách mỹ thuật.Băng rôn, khẩu hiệu, cờ được trưng lên trang trọng đủ để lòng người phấn chấn, cảm động hòa chung tinh thần ngày lễ của dân tộc.Quảng trường Đỏ uy nghi, lộng lẫy với tháp củ hành, với tháp chuông điện Kremly. Quảng trường rộng thênh thang với nền gạch, đá lát ngả màu thời gian nhưng bền, chắc đã từng ghi dấu oai hùng của những thế hệ trước mà thế hệ sau vẫn giữ gìn, trân trọng. (Chắc họ chả có ý định cậy gạch cũ lát mới nền quảng trường dù họ thừa khả năng kinh tế để thay bằng bất cứ nguyên vật liệu cao cấp, quý hiếm nào). Ngày lễ, họ trang hoàng thành phố của họ đẹp hơn để dân chúng phấn khởi, để khách tới thăm hài lòng , để nâng cao hơn nữa lòng tự hào dân tộc và ý thức người dân.Hòa với niềm vui của bạn, nhớ tới đất nước mình và có chút so sánh chứ không phải là chuộng Tây, nịnh Tây, sùng Tây. Việc ai người đó hoàn thành, mỗi người một nhiệm vụ, một trách nhiệm, trí tuệ và ý thức người dân Nga đã làm nên một thủ đô hoành tráng và đẹp như mơ: Mátxcơ va. (MTV viết bài này 1 phần vì một anh hỏi về ngày lễ và nói rất nhớ Mátxcơ va đó) Mời các bạn xem thêm ảnh ở mục Photos "Moscow những ngày tháng 5":http://muathuvangmos.multiply.com/photos/album/24/MOSCOW_NHUNG_NGAY_THANG_5
Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010
SO SÁNH CÓ "KHẬP KHIỄNG"?
Mình không thích cái sự rùm beng ở Việt Nam. Mỗi khi có việc gì chẳng hạn như Lễ hội là loa ra rả từ sáng đến chiều, cổ động, băng rôn, sơn sửa, đào bới, xây mới và thứ gì cũng làm nửa vời, đánh trống, bỏ dùi, đầu voi, đuôi chuột, ông thích gà, bà thích vịt, sư nói sư phải, vãi nói vãi hay, nhiều người nói, ít người nghe và càng ít người làm… Thôi thì cổ động cho khí thế cũng còn chấp nhận được, còn những vụ đổ tiền của để trùng tu, tôn tạo thì tốn tiền tỉ nhưng nhiều khi kết quả buồn nhiều hơn vui. . Hôm nọ mình đọc bài thấy nói sẽ thay gạch lát xung quanh Hồ Gươm bằng gạch xanh gì đó tốn chừng 50 tỉ. Theo thiển nghĩ của mình sao mà lãng phí và phản tác dụng đến như vậy. Hà Nội đẹp ở nét cổ kính, ở bề dày lịc sử, ở vẻ thanh lịch vậy mà người ta đổ tiền, đổ của để khoác cho Hà Nội một vẻ đẹp vay mượn, kệch cỡm, chẳng hài hòa.Có phải bây giờ họ mới biết đến năm 2010 là Hà Nội tròn 1000 năm đâu. Vậy mà công trình nào cũng nói: chúng ta đang gấp rút chuẩn bị, gấp rút hoàn thành để chào mừng đại lễ ngàn năm Thăng Long. Hóa ra cái gì cũng nước đến chân mới nhảy. ..Chỉ còn vài tháng nữa là đến Lễ kỷ niệm mà bao nhiêu thứ còn dang dở, còn “trưng cầu ý dân” còn chờ “góp ý”!!! Nhìn người, nhìn ta rồi lại nhìn người mình không khỏi có những so sánh và thầm ao ước: đến bao giờ …. Năm nay Nga sẽ tổ chức Lễ kỷ niệm 65 năm ngày chiến thắng phát xít. Những ngày tháng tư thành phố của họ còn ngập trong tuyết vậy mà chỉ sau có mấy tuần như có bàn tay thần kỳ sắp đạt lại thành phố:Đường phố phong quang, sạch đẹp, các bồn hoa khoe sắc: hoa tuy líp đủ màu, tử đinh hương thơm ngào ngạt, hoa bồ công anh nở vàng trên các thảm cỏ được cắt xén gọn gàng, xanh mướt mắt.Tất cả các hàng rào được sơn sửa như mới, các gốc cây được quét sơn trắng, các biển hiệu được treo bày một cách mỹ thuật.Băng rôn, khẩu hiệu, cờ được trưng lên trang trọng đủ để lòng người phấn chấn, cảm động hòa chung tinh thần ngày lễ của dân tộc.Quảng trường Đỏ uy nghi, lộng lẫy với tháp củ hành, với tháp chuông điện Kremly. Quảng trường rộng thênh thang với nền gạch, đá lát ngả màu thời gian nhưng bền, chắc đã từng ghi dấu oai hùng của những thế hệ trước mà thế hệ sau vẫn giữ gìn, trân trọng. (Chắc họ chả có ý định cậy gạch cũ lát mới nền quảng trường dù họ thừa khả năng kinh tế để thay bằng bất cứ nguyên vật liệu cao cấp, quý hiếm nào). Ngày lễ, họ trang hoàng thành phố của họ đẹp hơn để dân chúng phấn khởi, để khách tới thăm hài lòng , để nâng cao hơn nữa lòng tự hào dân tộc và ý thức người dân.Hòa với niềm vui của bạn, nhớ tới đất nước mình và có chút so sánh chứ không phải là chuộng Tây, nịnh Tây, sùng Tây. Việc ai người đó hoàn thành, mỗi người một nhiệm vụ, một trách nhiệm, trí tuệ và ý thức người dân Nga đã làm nên một thủ đô hoành tráng và đẹp như mơ: Mátxcơ va. (MTV viết bài này 1 phần vì một anh hỏi về ngày lễ và nói rất nhớ Mátxcơ va đó) Mời các bạn xem thêm ảnh ở mục Photos "Moscow những ngày tháng 5":http://muathuvangmos.multiply.com/photos/album/24/MOSCOW_NHUNG_NGAY_THANG_5
Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010
sỐ pHậN?
sỐ pHậN?
Nhiều lúc mình nghĩ: có khi đời có số thật.
Khi còn trẻ người ta hay sống vô tư, khi ở tuổi xế chiều lại hay suy ngẫm, trăn trở…
Số phận gắn liền với mỗi người và theo họ cho tới khi nhắm mắt xuôi tay, cho tới khi yên nghỉ dưới 3 tấc đất.
Nhiều lúc mình cứ phân vân: cuộc đời ta do chính ta quyết định nhưng sao cứ như có sức mạnh huyền bí nào đó luôn can thiệp khiến cuộc đời ta lên bổng, xuống trầm ngoài ý muốn???
Dù cuộc sống có may mắn, hạnh phúc đến đâu thì cũng chẳng có ai dám khẳng định ngày mai cuộc đời mình sẽ ra sao? Liệu may mắn, hạnh phúc có mỉm cười mãi với ta???
Bao nhiêu người đã từng hụt hẫng, đau khổ, tuyệt vọng khi tai họa giáng xuống cuộc đời…
Có bao nhiêu điều làm nên hạnh phúc thì cũng có bấy nhiêu lý do làm hạnh phúc tan vỡ. Những tan vỡ ập đến trong 1 sớm, 1 chiều làm người trong cuộc bàng hoàng, thảng thốt!
Nếu sắc đẹp, tiền tài, danh vọng làm nên hạnh phúc thì:
Công nương Dianna đã chả bị phụ tình, đã chả phải sống trên nhung lụa mà cô đơn.
Cô đào nổi tiếng Merilin Monroe đã không tìm đến ma túy và nằm chết một mình trong lạnh lẽo.
Nữ diễn viên tài sắc Nicôn Kidman đã không chìm trong buồn bã khi người đàn ông của đời mình Tom Crus tay trong tay với người đàn bà khác…(Thế mà trước đó có vài tháng họ được bình chọn là cặp đôi đẹp nhất của Holiút, tưởng chừng chỉ cái chết mới chia lìa được họ).
Đó, họ là những người tài sắc lẫy lừng, là ước mơ của bao nhiêu đàn ông nhưng họ cũng chưa với được tới hạnh phúc của riêng mình.
Nếu đây không phải là số phận, duyên phận thì là gì?
Mình chỉ là người phụ nữ bình thường nên suy nghĩ có phần đơn giản: thôi thì ta cứ cố gắng hết mức để phần nào làm chủ cuộc đời mình. Nếu chẳng may gặp số phận trớ trêu thì hãy phấn đấu, làm hết phần ta để xoay chuyển được ít nào hay ít đó. Mình làm thế để không ân hận là kẻ để số phận dẫn dắt, xô đẩy, để sau những nỗ lực mình được sống thanh thản với chính mình.
Sau bao nhiêu năm mình cố tập cho bản thân thói quen: không quá tự mãn khi được và không quá đau buồn khi mất.
Nếu chịu khó nhìn ra xung quanh mình vẫn nhận thấy rằng cuộc đời tránh sao khỏi mất mát, thua thiệt và hãy tự bù đắp cho mình trong khả năng có thể.
Trong 1 bữa tiệc vui, 1 người đã cao hứng tặng mình mấy câu thơ (chả biết là người đó tự làm hay trích thơ người khác):
“Em ăn, em nói, em cười.
Thế gian chỉ có một người như em”.
Chả biết người ta khen hay chê nhưng mình cứ cười cái đã.
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
HƯỞNG THỤ
Con người sinh ra để mưu cầu hạnh phúc: mưu cầu hạnh phúc cho mình, mưu cầu hạnh phúc cho người thân… hưởng thụ.
Mơ ước thì nhiều mà khả năng thì có hạn. Bởi vậy MTV chọn cách hưởng thụ rất đơn giản, hưởng thụ từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây những điều vô cùng giản dị.
Tạm gác những thú hưởng thụ cao sang quá tầm tay sang một bên, MTV hưởng thụ những niềm vui nho nhỏ tưởng như rất bình thường mà quý giá biết bao:
Đó là những lúc được thưởng thức hương sắc của những bông hoa.
Ngắm một cảnh chiều tà.
Đi chân trần trên thảm cỏ mát rượi trong 1 ngày hè nóng nực.
Xách máy ảnh đi chụp người, lá, hoa, cây, cỏ…
Ngồi trong quán vừa ăn, vừa nhìn ngắm người qua lại.
Chuyện trò vui vẻ với bạn bè, với người thân.
Được cười thoải mái: thích vẻ hài hước, yêu tình chân thật của mọi người.
Những dịp đi du lịch, biết thêm một vùng đất mới lạ.
Được tâm sự cởi mở với 1 ai đó
Những phút mỉm cười vu vơ với niềm vui hoặc kỷ niệm đẹp chợt thoáng qua.
Mộng mơ với bầu trời đầy sao.
Gặp được người bạn tốt.
Ăn một món ăn ngon.
Xem một cuốn phim hay.
Ngủ một giấc thật say.
Nghe những tiếng chim hót.
Hít một làn gió mới.
Nghe một bài hát yêu thích.
Được tặng một món quà.
Nhận được một lời khen.
Sắm được chiếc áo đẹp
Con cái ngoan, học giỏi.
Anh chị em mạnh khỏe.
Sống thân ái chan hòa.
Được mọi người lắng nghe.
Được mọi người thấu hiểu.
Được sống thật với chính mình...
MTV hưởng thụ tất cả những gì cuộc đời đã ban cho, chỉ chia sẻ chứ không đem cho hết.
Không biết trong số bạn bè có ai có thú hưởng thụ giống MTV không?
Khi viết những dòng này MTV cũng đang hưởng thụ thú vui chia sẻ cùng các bạn và thấy lòng mình thật dịu êm.
Khẽ mỉm cười, MTV đặt nhẹ một dấu chấm cho bài viết.
Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010
KHOE
Đã lâu ko khoe khoang, tự yên thấy thèm. Phụ nữ thỉnh thoảng cũng muốn khoe một tẹo: khoe chồng, khoe con, khoe tài, khoe giỏi, khoe áo, khoe khăn... Hôm nay tự quảng cáo miễn phí trong nhà mình, các bạn có cười cũng chỉ cười trong phạm vi hẹp:
Nói tới phụ nữ là nói tới nữ công, gia chánh.
Thời xưa: Tất nhiên là phải nhắc đền thời xưa, cái thời đã chiếm mất phần lớn cuộc đời mình.
Thời ấy chẳng mấy người giàu, bạn bè đến lớp ăn mặc sàn sàn như nhau.
Học đến cấp 3 phân nửa học sinh ở trường đi dép cao su, quần áo may từ vải phin, vải mộc hay dùng đồ may sẵn mua ở các cửa hàng bách hóa. Nữ sinh thích mặc áo hoa, nam sinh thường mặc áo một màu phổ biến nhất là xanh và trắng.
Mùa đông nam, nữ mặc áo budông vinilon, áo bông hoặc đơn giản là mặc thật nhiều áo cho ấm.
Áo len được liệt vào hàng xa xỉ vì hiếm và đắt.
Thời đó có được cái áo sợi ngắn tay cũng đã sướng rồi.
Bên cạnh nhà tôi có mấy cô đan len xuất khẩu. Rảnh rỗi tôi hay sang nhà trông giúp con cho các cô ấy.
Thấy tôi có vẻ thích đan lát nên các cô ấy cho tôi những mẩu len vụn ngắn để nối lại tập đan.
Người dạy tôi biết đan đầu tiên là mẹ. Tiếp sau là chị gái và sau cùng là tôi tự mầy mò.
Tác phẩm đầu tay là 1 dải hình chữ nhật chỉ với cách đan đơn giản là đan dòng lên, dòng xuống và kim đan là đôi đũa tre được tôi tự vót.
Được mọi người khen là khéo tay tôi thấy sướng vô cùng.
Đó là khi tôi mới là cô bé 6, 7 tuổi.
Sau này tôi tự đan áo, đan khăn và đồ dung bằng len, sợi, chỉ cho mình và cho mọi người trong gia đình. Đan tặng bạn bè.
Hồi học cấp 3, cái cổ áo móc bằng chỉ đen của tôi được chọn trưng bày trong phòng truyền thống của nhà trường.
Kim đan các loại, kim móc là vật bất ly thân của tôi.
Nhớ thời sang Liên Xô làm phiên dịch: Những cái áo và khăn tôi khoác trên người cũng bị mấy bà, mấy chị người Nga nằng nặc đòi mua.
Rồi mấy bà còn năn nỉ tôi đan thuê áo cho gia đình các bà ấy.
Hồi ấy ở Liên Xô có bán các loại dây dù. Tôi mua và móc cho mình 1 túi đeo thật đẹp. Khi tôi tạm biệt bà mẹ nuôi người Ucraina để về nước bà ngỏ ý chỉ muốn tôi tặng cho bà chiếc túi ấy.
Thời nay sẵn đồ dệt, đồ may các loại, nội có, ngoại có trên thị trường nên hình như phụ nữ không còn hứng thú với việc đan lát,thêu thùa và nhiều bạn trẻ còn chả thiết làm gì. Đợt về Việt Nam vừa rồi bạn gái tôi than thở: “V A ơi! Con gái H lười lắm, chả biết làm gì và cũng ko có ý định làm, chán lắm! Còn xa mới bằng bọn mình ngày xưa!!!”. Chả biết nói sao với bạn nữa vì thời nay cũng khác thời xưa rồi và hình như bạn cũng chiều con gái quá (Con gái bạn tốt nghiệp đại học rồi).
Bây giờ tôi cũng vẫn mang kim đan, kim móc theo người nhưng đã rất ít dùng đến. Vì nay rảnh rảnh một chút là dạo phố, là blog, là chụp ảnh. Nhưng nếu thích vẫn có thể sau vài tiếng là móc xong 1 cái áo cho trẻ sơ sinh, 1 cái khăn hơi điệu điệu xinh xinh cho mình.
Nhân viết bài này mới nhớ ra cái túi khoác tôi móc hơn 10 năm về trước, mấy năm nay đã bị bỏ xó dưới đáy tủ. Nay tôi lôi ra, chụp ảnh đưa lên minh họa mà chả kịp giặt nữa. Thôi, phải khoe dần, nếu ko sợ cạn mất vốn!
Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010
GANH TỴ!!!!
GANH TỴ!!!!
Hôm nay chẳng hiểu sao MTV lại mạo hiểm động chạm đến 1 chủ đề nhạy cảm thế này?
Trong đời đã có ai chưa từng 1 lần ganh tỵ? hay có thể gọi đây là thứ bệnh, dù nặng, dù nhẹ ai cũng đã từng bị mắc trong đời?
-Ganh tỵ với bạn bè.
-Ganh tỵ với đồng nghiệp
-Ganh tỵ với hàng xóm, láng giềng.
Thậm chí ganh tỵ với cả người thân và với người chả quen biết sống xa mình đến hàng ngàn cây số.
Nếu không kiềm chế ganh tỵ có thể nặng hơn biến thành ganh ghét, đố kỵ…
Ganh tỵ xuất phát từ nhiều nguyên nhân:
Có thể vì cảm thấy thua kém hơn về trí tuệ, nhan sắc, tiền tài, địa vị, tình yêu, may mắn….
Có người ganh ghét trở thành bệnh mãn tính và nan y: Họ luôn ganh ghét và “ngứa mắt” với nhiều đối tượng và có khi chả vì một nguyên nhân gì cụ thể hoặc đơn giản là không muốn ai hơn mình...
Khi ganh ghét ta vô tình tự tước đi niềm vui, sự thanh thản của tâm hồn, tự chuốc nỗi buồn phiền, khó chịu vào người.
Ganh tỵ cản trở người ta cảm nhận cái hay, cái đẹp và phủ nhận cả sự cố gắng của người khác….
Đọc đến đây chắc có bạn nhủ thầm: “Đúng là từ bụng ta suy ra bụng người!”. Hẳn là thế! tôi không hề phủ nhận là tôi cũng đã từng trải qua tâm trạng này.
Giờ đây đã từng trải hơn, khôn ngoan hơn nên tôi đã gạt dần khỏi đời mình sự hiềm khích để sống sao cho thanh thản. Đã từ lâu tôi không còn màng đến danh vọng và địa vị. Hôm nay tôi kiếm tiền chỉ để trang trải cuộc sống sao cho ổn thỏa, thế là đủ. Tôi chỉ mong có cuộc sống yên bình, vui khỏe để nhìn thấy con cái nên người, anh em hòa thuận.
Tôi nể phục những người rộng lượng và rất ghét những kẻ nhỏ nhen.
Nếu như ngoài đời thực ta đã từng bất đắc dĩ phải bon chen thì trên Blog mong hãy rộng lòng yêu thương, chia sẻ.
Nếu không làm được điều đó thì Blog đã mất đi rất nhiều ý nghĩa rồi.
Dù bạn là ai, thuộc tầng lớp nào nếu tôi đã đồng ý kết bạn, mời bạn vào nhà nghĩa là tôi đã tôn trọng bạn, mong chúng ta chia sẻ được với nhau điều gì đó.
Cái gạch nối giữa tôi và bạn chỉ là đường mạng mong manh: Nhưng đứng sau nó là những trái tim biết suy nghĩ. Tôi không bao giờ muốn chỉ bằng 1 cú kích chuột chúng ta xóa nhau ra khỏi Blog và xóa nhau ra khỏi trí nhớ mỗi người.
Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010
TÌNH YÊU THƯƠNG
Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010
LUBIANKA
Mong mọi người thông cảm!