Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012
Sahara - Biển cát mênh mông
Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012
Các thiết bị di động đang phá hủy cơ thể bạn?
Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012
Giọt nước mắt muộn màng
| | ||
|
Có khi nào em thấy mệt mỏi vì quá nhiều những câu chuyện buồn, những con người như chẳng bao giờ tìm thấy niềm vui? Cuộc sống mà, đâu phải chỉ có những niềm vui, nhưng cũng không có nghĩa là chỉ toàn nỗi buồn em nhỉ? Nhưng nếu có ai đó mang theo quá nhiều nỗi buồn, em cũng đừng vội nghĩ rằng họ không biết tìm đến niềm vui, biết đâu đấy, có thể số phận đã thực sự trêu đùa họ thì sao? Như chuyện về con thằn lằn nhỏ hôm nay anh kể… Con thằn lằn nhỏ sinh ra từ bao giờ nó cũng chẳng biết nữa, tới khi nó có nhận thức về sự tồn tại của mình trong cuộc đời này thì nó cũng nhận ra mình chỉ có một mình, lạc lõng và cô độc. Cuộc sống chỉ là những ngày tháng mệt mỏi tìm kiếm thức ăn để tồn tại, để đủ sức lẩn trốn và bỏ chạy khi kẻ thù săn đuổi, để gắng gượng liếm những vết thương trên cơ thể cho mau lành, để những giọt nước mắt còn có thể lăn xuống cho nhẹ bớt nỗi buồn mỗi khi nó nghĩ về cuộc sống. Thời gian cứ thế trôi đi. Một ngày nọ, thằn lằn mệt mỏi lê cơ thể với cái cổ họng đang khát cháy ra vũng nước, còn chưa kịp uống thì đã thấy bóng diều hâu đang lao đến thật gần. Cái vũng nước vốn là một cái ao nay đã cạn nằm trơ trọi giữa một khu đất trống chẳng có gì để lẩn trốn. Hoảng hốt, thằn lằn lao mình xuống mép nước nơi toàn những bùn đặc quánh, gắng nín thở chờ cho diều hâu bay qua. Rồi thì bóng con diều hâu cũng khuất dạng, thằn lằn lao lên bờ nằm vật ra thở lấy thở để. “Mình cứ phải sống như thế này đến khi nào? Chẳng phải sớm muộn thì rồi mình cũng bị một con chồn hay một con diều hâu ăn thịt hay sao? Thế tại sao cứ phải kéo dài những ngày tháng và những vết thương đau nhức này chứ? Mình sẽ không chạy trốn nữa. Mình sẽ nằm ở đây chờ con diều hâu quay lại”. Hãy biết trân trọng từng thời khắc của cuộc sống (Ảnh minh họa) Nghĩ vậy thằn lằn chẳng bò đi đâu nữa, cứ nằm đó mặc cho mặt trời ở trên cao thiêu đốt. Nó nằm đó, chờ mãi, chờ mãi. hết buổi sáng rồi buổi trưa. Rồi tới chiều muộn mới thấy từ đằng xa một con chồn đang lững thững đi tới. Chắc nó ra uống nước, thằn lằn thầm nghĩ. vậy là cuộc đời ta sẽ chấm dứt ở đây, trong bụng một con chồn. Con chồn đến gần lắm, gần lắm rồi mà hình như vẫn không nhận thấy sự có mặt của con thằn lằn. Toàn thân co rúm lại, mắt không dám mở ra, con thằn lằn chờ đợi con chồn đi tới. Nó hé mở mắt ra, con chồn đã ở ngay cạnh nó. Thằn lằn bật dậy hét lên: - Này chồn, ăn thịt tao đi chứ! Trái với chờ đợi của con thằn lằn, con chồn sợ hãi nhìn nó rồi bỏ chạy thục mạng. Ngẩn ngơ nhìn theo con chồn, thằn lằn chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chán nản, nó bò lại vũng nước - Ơ kìa! Nó giật mình nhảy lùi trở lại, rồi lại mon men bước tới mép nước. Dưới nước, nó thấy một con vật kì quái đang nhìn nó. Nó giơ hai chân trước lên, rồi ngoái đầu nhìn lại lưng mình. Hóa ra lớp bùn bám vào đã khô giờ biến nó thành một con vật trông thật kì quái. Nghĩ lại vẻ mặt con chồn lúc hốt hoảng bỏ chạy nó bật cười: - Vậy là từ giờ ta sẽ không phải sợ lũ chồn nữa. Từ ngày vô tình phát hiện ra lớp vỏ bọc, cuộc sống của thằn lằn đã dễ chịu hơn trước. Nhưng rồi thời gian đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Sự đói khát luôn khiến lũ thú và diều hâu trở nên liều lĩnh và đáng sợ, chẳng mấy chốc thằn lằn lại phải bỏ chạy thục mạng, trên người mang theo không ít vết thương để bỏ trốn. Mỗi lần như thế, nó lại tìm tới vũng bùn, lăn người qua đó. Nó ngày càng to lớn và gớm ghiếc. Và từ đó dù vết thương có đau đớn thế nào, nỗi buồn dày vò nó đến đâu nó cũng không bao giờ dám khóc. Nó sợ nước mắt sẽ làm bong lớp bùn kia đi mất... Ngày tháng cứ thế đi qua, giờ đây nó đã trở thành một con vật to lớn mà chẳng mấy loài dám động tới. Những tưởng cuộc sống nó rồi cứ thế trôi qua thì một sáng đang nằm phơi nắng nó thấy từ đằng xa một con thằn lằn khác đang bị một con chồn đuổi chạy lại phía nó. Trái tim nó bỗng nhiên như loạn nhịp. Nó chết sững cả người trong khi con thằn lằn nhỏ kia nằm trốn dưới bụng, còn con chồn thì lảng ngay đi khi nhìn thấy nó. Từ khi sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên nó trông thấy đồng loại của mình, một cảm giác vui sướng và xúc động khó tả ùa tới vây lấy nó. Phải một lát khi cơn xúc động tạm lắng nó mới cất được tiếng nói: - Chào bạn! Hạnh phúc không tự nhiên rời bỏ ta... (Ảnh minh họa) Con thằn lằn mới đến giật bắn người, nó hoảng sợ nhìn con vật xấu xí mà vừa mới trước đó thôi nó vẫn tưởng là một đống đất cất lời chào nó. Sợ đến lặng người, nó chẳng nhúc nhích nổi để bỏ chạy chỉ biết giương đôi mắt mở to nhìn con vật đó. - Bạn đừng sợ, tớ không làm hại bạn đâu! Có bỏ chạy cũng chẳng nổi với đôi chân như nhũn ra vì khiếp sợ, con thằn lằn mới đến chỉ còn biết lắp bắp trả lời nó: - Bạn không ăn thịt tớ thật chứ? - Ừ, tớ sẽ không làm đau bạn đâu, đừng sợ! - Thế giờ tớ bỏ chạy bạn sẽ không đuổi theo tớ chứ? - Ừ! - Thật nhé! - Ừ mà! Con thằn lằn mới đến như chỉ chờ có thế, cắm đầu chạy thục mạng. Nhìn bóng con thằn lằn mới đến xa dần, con thằn lằn như chợt tỉnh, nó muốn đuổi theo quá, nó đâu muốn con thằn lằn kia bỏ nó đi như thế. Nhưng giờ có đuổi theo cũng chẳng kịp nữa rồi, bóng con thằn lằn mới đến đã biến mất sau một bụi cây xa tít. Nó gục đầu xuống buồn bã… - Này! - Ơ, sao bạn không chạy nữa. À, ý tớ là sao bạn lại quay trở lại? Nó ngỡ ngàng và vui mừng khi thấy con thằn lằn mới đến đã trở lại, đang ở trước mặt nó từ lúc nào. - Ừ, tại con chồn, nó vẫn đứng rình tớ ở đằng kia kìa, sau mấy cái bụi cây. Con thằn lằn mới đến vừa nói, miệng vừa nở một nụ cười tinh quái. Thật ra con chồn đã đi rồi, chỉ là nó thấy con vật kì quái này có gì đó là lạ và khiến nó cảm thấy thích thú. - Vậy thì cứ ở đây với tớ, lúc nào muốn đi tớ sẽ đi cùng bạn, bọn chồn và diều hâu sẽ không dám làm gì bạn đâu! Và câu chuyện về tình yêu của hai con thằn lằn đã bắt đầu như thế. Chúng đã có những ngày thật hạnh phúc bên nhau. Con thằn lằn nhỏ bé ngày càng nhận ra dưới lớp vỏ xấu xí, gớm ghiếc của con thằn lằn to lớn kia là một trái tim hết mực yêu thương, lo lắng cho nó. Luôn hết mình và chẳng ngại ngần xả thân để bảo vệ nó. Vì thế mà nó cũng dành hết yêu thương của mình cho con thằn lằn kia mà chẳng hề bận tâm đến vẻ ngoài xấu xí. Từ khi sinh ra vốn cảm thấy cuộc sống chỉ toàn những nỗi đau, nỗi cô đơn hành hạ nên từ ngày con thằn lằn nhỏ xuất hiện cuộc sống của con thằn lằn xấu xí đã thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên nó biết yêu thương. Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc tới mức chẳng biết dùng lời nói nào để nói được cho con thằn lằn kia biết. Tất cả những gì nó có, nó làm đều vì con thằn lằn kia mà thôi, nó yêu con thằn lằn kia hơn chính cả bản thân nó mất rồi… Nhưng càng yêu thương nó lại càng cảm thấy đau khổ mỗi khi nghĩ tới hình dạng gớm ghiếc của mình. Nó lo sợ một ngày nào đó con thằn lằn kia sẽ chán ghét nó vì cái hình hài gớm ghiếc nó phải mang. Đã rất nhiều lần nó muốn vứt bỏ cái vỏ bọc để lại trở về là một con thằn lằn nhỏ bé như ngày nào nhưng một tiếng nói khác lại vang lên trong đầu ngăn nó lại: “Không còn cái vỏ bọc thì làm sao mày bảo vệ được cho cô ấy, đến bản thân mày còn chẳng bảo vệ nổi thì cô ấy cũng sẽ rời bỏ mày mà thôi”. Những dằn vặt đau khổ ngày càng chiếm hết tâm trí nó, làm mờ mắt khiến nó không nhận ra những yêu thương mà con thằn lằn kia vẫn ngày ngày dành cho nó. Rồi đến một ngày nó nghĩ rằng, con thằn lằn kia ở bên nó chỉ vì sự an toàn nó mang lại mà thôi. Ý nghĩ ngu ngốc đó xuất hiện trong đầu nó và không làm sao rời bỏ: - Này, cậu có yêu tớ không? Hay cậu ở bên tớ chỉ vì tớ bảo vệ được cậu thôi, nếu đúng như vậy cậu hãy đi đi! Câu nói như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim con thằn lằn nhỏ bé. Nó cảm thấy một sự xúc phạm nặng nề, lời nói như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào ngọn lửa yêu thương mà ngày ngày nó gìn giữ. Nó làm sao hiểu được rằng câu hỏi ngu ngốc đó vốn chỉ vì con thằn lằn xấu xí kia muốn nhận được một câu trả lời rằng: Không, nó yêu con thằn lằn đó thật lòng. Lặng lẽ giấu hai giọt nước mắt vừa lăn xuống, nó quay lưng bỏ đi mặc con thằn lằn xấu xí đứng trơ như đá. Nó đi, đi mãi, chẳng còn biết đến xung quanh nữa, lòng tràn ngập dằn vặt và những câu hỏi tại sao. Từ trên cao, bóng con diều hâu mỗi lúc một rõ dần… Trông thấy diều hâu, mọi giác quan của con thằn lằn xấu xí như sống lại. Không, trời ơi, bao ngày tháng qua con thằn lằn nhỏ đã quên mất cách chạy trốn mất rồi... nó lao về phía con thằn lằn nhỏ bước đi trước đó – cái ao, phía con diều hâu cũng đang lao tới thật nhanh… Đã muộn mất rồi… con diều hâu vội vã bay đi khi thấy nó, bỏ lại con thằn lằn đang hấp hối với thân thể nhỏ bé còn in hằn những móng vuốt và cái đuôi đã đứt lìa. - Tớ sai rồi, hãy mở mắt ra đi. Là tại tớ, tớ đã sai rồi. Hãy mở mắt ra đi, tớ sẽ không bao giờ xa cậu, không bao giờ làm cậu buồn, không bao giờ để cậu đi một mình nữa… - Không… là tại tớ… tớ sai rồi… tớ vừa nhớ ra, chưa bao giờ tớ nói yêu cậu cả. Con thằn lằn nhỏ gắng mở mắt nhìn con thằn lằn xấu xí lần cuối: - Tớ... yêu… cậu! Rồi đôi mắt nó từ từ khép lại, đánh rơi một giọt nước mắt nhỏ xíu, trong ngần. Mà chỉ có ta tự mình đánh mất hạnh phúc (Ảnh minh họa) - Không!!! Con thằn lằn xấu xí hét lên rồi lao xuống ao, nó bơi điên cuồng rồi tự cào cấu thân thể mình, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Nhưng chẳng được nữa rồi, cái vỏ bọc bao ngày tháng qua đã trở thành một phần cơ thể nó. - Không!!! Thượng đế ơi, hãy làm ơn trả lại tôi hình hài ngày trước, tôi xin người, hãy cho tôi lại được làm con thằn lằn nhỏ bé để tôi được một lần ôm người tôi yêu vào lòng thôi. Tôi xin người... hãy làm ơn đi… Cảm động trước nỗi đau của con thằn lằn thượng đế hiện ra, ngài lặng lẽ đứng bên cạnh, đưa ánh mắt hiền từ nhìn nó. Đôi mắt đẫm nước, con thằn lằn tội nghiệp ngước lên hỏi thượng đế: - Tại sao? Tại sao cuộc đời con chỉ toàn những đau khổ thế này? Tại sao người lại bất công với con như thế? - Nếu cuộc đời không có những nỗi đau thì liệu có khi nào con cảm thấy được niềm hạnh phúc? - Vậy tại sao người đã cho con hạnh phúc rồi lại lấy của con đi? - Ta không hề cho được hạnh phúc, nếu con dễ dàng đầu hàng số phận, đầu hàng những nỗi đau như cái ngày con nằm tại đây chờ chết thì liệu con có ngày tìm được hạnh phúc không? Ta cũng không thể lấy được hạnh phúc của con, là con tự tay mình đánh mất đấy chứ. - Con sai rồi, con đã sai rồi… Con thằn lằn xấu xí chỉ còn biết ôm mặt khóc nức nở. - Phải, con đã sai rồi. Trên đời này mọi sai lầm đều phải trả giá. Ta có thể làm ấm lại trái tim đã lạnh giá của con thằn lằn kia, nhưng ta không thể tạo ra hơi ấm đó, con có sẵn lòng đánh đổi trái tim ấm áp yêu thương của mình cho nó hay không. Hãy nhớ, nếu đổi con sẽ không bao giờ biết đến yêu thương hay đau khổ nữa. - Con bằng lòng! - Con nghĩ sao? Con thằn lằn nhỏ bé kia có hạnh phúc không khi nó sống lại thì trái tim con đã khô cạn. Sự hi sinh của con liệu có giúp nó có những tháng ngày hạnh phúc hay chỉ thêm những dằn vặt khổ đau? Ta đã nói, mọi sai lầm đều phải trả giá và đôi khi cái giá là rất đắt. Con thằn lằn xấu xí nhắm nghiền đôi mắt, trong đầu nó hiện lên hình ảnh con thằn lằn nhỏ bé từ ngày chúng mới gặp nhau. Những ngày tháng hạnh phúc lướt qua trong đầu nó… nó hiểu rằng nó phải ra đi. - Con chấp nhận sẽ rời xa nơi đây mãi mãi, dẫu chẳng thể yêu thương hay đau khổ nữa con vẫn xin người cho con còn biết khóc – điều đơn giản mà bao năm tháng qua con vẫn luôn ao ước, được không? Thượng đế nhìn nó mỉm cười… Con thằn lằn to lớn và xấu xí lặng lẽ đi vào rừng sâu, nơi chỉ toàn những đầm lầy mà chẳng bao giờ con thằn lằn nhỏ bé tìm tới được. Nó trở nên độc ác và xấu xa vì chẳng còn trái tim biết yêu thương nữa nhưng lạ là nó vẫn khóc. Người ta gọi nó là cá sấu và cho rằng đó là những giọt nước mắt dối trá mà chẳng mấy ai biết rằng đó đã từng là những giọt nước mắt của một trái tim biết yêu thương. Con thằn lằn nhỏ bé sống lại đã đi tìm con thằn lằn xấu xí trong suốt một thời gian dài mà chẳng thấy, cuối cùng nó cũng chấp nhận được cuộc sống không còn con thằn lằn kia và tìm được hạnh phúc mới cho mình và cái đuôi của nó từ đó dù đã được thượng đế làm lành lại những thỉnh thoảng vẫn bị đứt ra những khi sợ hãi… Em à, đừng bao giờ mệt mỏi vì những nỗi đau mà dừng lại, hạnh phúc luôn ở quanh ta và có thể xuất hiện bất cứ khi nào. Và xin em hãy nhớ, chẳng có hạnh phúc nào bỏ ta đi, chỉ có bàn tay ta không giữ lấy mà làm mất đi hạnh phúc thôi! (theo eva) | ||
Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012
NHẠT HƠN NƯỚC LÃ AO BÈO
Có 1 chuyện MTV đã ko định kể cho mọi người nhưng hôm nay có chút thời gian rảnh nên viết chơi. Ngày cuối cùng trước khi rời Ý MTV muốn dạo phố lần nữa, đến những nơi mình đã thăm quan trước đó nhưng đi cùng đoàn (có hướng dẫn viên DL) nên hầu như chụp được ít ảnh vì chạy theo mọi người. Đang đứng chọn góc chụp ảnh thì MTV ngạc nhiên vì thoáng nghe thấy ai đó nói tiếng Việt, giọng miền Nam. MTV nhìn quanh xem , xác định xem ai là người vừa nói. Quay lại MTV nhìn thấy có 4 phụ nữ giống người Việt và lần này thì chính xác tiếng nói được phát ra từ miệng 1 chị. Biết chắc họ là người Việt, MTV cười và niềm nở chào mọi người. Họ nhìn MTV ngạc nhiên và hỏi lại: “Chị cũng là người Việt à?”. MTV xác nhận và hỏi thăm rất vui vẻ. 2 trong số 4 người mặt lạnh, ko nói năng gì, 1 chị thì trông mặt dễ chịu hơn 1 chút, còn một chị ăn vận giản dị hơn cả thì hỏi MTV:”Chị ở Nga Xô à? Chị làm gì ở Nga Xô? Chị ở Nga Xô lâu chưa? Qua thái độ MTV ko nhận thấy họ chẳng mặn mà gì khi gặp MTV là người Việt nên MTV chào họ và đi về hướng khác. Có lẽ họ ngại MTV cầu cạnh, nhờ vả gì họ chắng, hay họ có 4 người đã thừa sự vui vẻ chả cần đến ai nữa????? MTV tiếp tục hành trình của mình. Đến 1 chỗ MTV đang băn khoăn nên đi đâu tiếp thì nhìn thấy 1 phụ nữ đi tới. MTV hỏi bằng tiếng Nga: “Chào chị! Chị là người Nga phải ko?” Chị phụ nữ nở nụ cười tươi như hoa và trả lời: - “Đúng rồi, tôi là người Nga! Mà sao chị nhận ra tôi là người Nga?” -Nhìn gương mặt và trang phục của chị nên em nhận ra. Chị phụ nữ Nga chạy lại ôm lấy MTV hỏi han tíu tít. Thì ra chị đi DL sang Ba Lan rồi qua Ý. Chị đi cùng con gái nhưng con gái đi chơi chỗ khác nên chị đi ra phố 1 mình. Ngày hôm sau MTV bay về Moscow còn chị thì từ Ý bay sang Ba Lan rồi từ Ba Lan trở về Nga. Chị nhiệt tình chụp ảnh, đeo túi giúp MTV vì sợ để túi xuống đường nhỡ bị cướp giật. Chị ghi cho MTV số đt, đ/c E-Mail của con gái chị để ko bị mất liên lạc. Cứ chụp được 1 kiểu chị lại bảo MTV kiểm tra lại xem OK chưa, nếu chưa thì để chị bấm máy lại. Chị bảo: Em thích chụp như thế nào thì bảo chị chụp cho, đừng ngai! Chị còn bảo: “Em chụp đi mà còn khoe bạn bè, ko có ảnh làm sao bạn bè biết em đã từng đến chỗ này”. MTV cảm động lắm và cảm thấy may mắn được gặp chị: một người phụ nữ Nga chả quen biết vô tình gặp trên đường đã biết quan tâm, mang lại những tình cảm thật ấm áp. Chia tay chị MTV nói VN đẹp và hiếu khách, chị tới DL Việt Nam đi rồi hứa hẹn: “Nếu chị thăm Hà Nội mà đúng dịp em có mặt ở Hà Nội em sẽ dành cho chị 1 phòng miễn phí trong căn hộ của em”. Chị phụ nữ Nga cũng vui lắm vì chị đoán biết đó là lời mời chân tình. Chị cứ nhắc đi nhắc lại: “Cơn gió lành đã mang em tới cho chị!” MTV chợt nhớ tới bài báo trong đó tác giả (đang sống trên xứ người) viết: “…Những năm sau đó khi đi trên đường bất chợt nhìn thấy ai giống người Việt Nam tôi cũng hớt hải chạy theo hỏi xem họ có phải là người Việt Nam ko?” Nếu người đó mà gặp phải mấy người Việt lạnh nhạt như MTV đã từng gặp ở Ý thì chẳng thà đừng gặp còn hơn. MTV lấy làm tiếc vì đã gặp họ! Thật là :"Nhạt hơn nước lã ao bèo!!!!"
Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012
NHỮNG NẺO ĐƯỜNG NƯỚC Ý
Đoạn đường từ sân bay về khách sạn chị đại diện công ty du lịch Nga chả để MTV được tự do ngắm nhìn thành phố mà cứ ko ngớt giới thiệu các tour tham quan sắp tới và nhét vào tay MTV đủ các thứ giấy tờ, bản đồ thành phố.
Roma Termini - nhà ga xe lửa lớn nhất Châu Âu dẫn tới mọi miền của nước Ý. Tắc xi dừng lại ở một khách sạn trên phố, cách Roma Termini khoảng 10 phút đi bộ. Đây chính là nơi MTV sẽ tá túc trong những ngày ngao du trên đất Ý.
Cô gái Ý ở quầy lễ tân đem lại cho MTV cảm giác thật dễ chịu khi lần đầu đặt chân tới 1 nơi xa lạ.
Thủ tục nhận phòng đơn giản: cầm chìa khóa kéo va ly ra thang máy lên tầng 3 (Ở Ý tầng 1 coi như tầng o, tầng được đánh số bắt đầu từ tầng 2 và mang số 1). Chả thấy có nhân viên nào nhắng nhít chạy ra kéo giúp va ly và chờ tiền bo nên MTV tự mang va ly lên phòng. Đẩy cửa vào phòng MTV đã thấy cảm giác ấm cúng nhẹ nhõm: Chăn đệm tinh tươm, các loại khăn trắng muốt được đặt trên giá và treo ngay ngắn trong nhà tắm. Trong phòng có trang bị TV, tủ mát, tủ quần áo, két sắt (cái này mình chả cần dùng đến vì tiền nong, giấy tờ, hộ chiếu luôn bỏ vào túi đeo theo người, nếu mất thì toi đời). Nhà ăn của KS sạch sẽ, ấm áp. Bữa sáng gồm có trứng bắc, giò, giăm bông, xúc xích, sữa tươi, cà fe, bánh ngọt, nước hoa quả tươi, bơ, bánh mỳ, mứt hoa quả, bỏng ngô…phù hợp với nhiều khẩu vị của thực khách và ăn theo nhu cầu.
MTV quan sát mọi người trong nhà ăn để cầu may gặp ai đó đồng hương nhưng ko thấy 1 ai cả. Chỉ có mấy thanh niên Nhật còn lại toàn là khách châu Âu. Vừa chân ướt chân ráo tới khách sạn MTV liền đóng tiền tham quan 2 ngày liên tiếp ở Rôma. Sáng hôm sau MTV dậy sớm điểm tâm rồi xuống đường thăm phố xá.
Ý đẹp quá: từng góc phố, hàng cây, ngôi nhà, cổng vườn, đá lát đường đều cổ kính, nghệ thuật:
Sông vắt qua thành phố đẹp như trong mơ.
Buổi sáng mùa đông ko còn tuyết rơi nhưng vẫn lạnh. Trên phố có những vòi nước công cộng để chảy tự do suốt ngày đêm.
Dân Ý lịch sự, phụ nữ Ý đẹp và đàn ông Ý thì đẹp như tài tử xi nê…
Bầu trời xanh lơ, không khí trong lành mơn man làn tóc. Việc đầu tiên MTV ko được phép chậm trễ là ra ga mua vé tàu chuẩn bị cho những chuyến đi. Nhà ga thật lớn nhưng ko có vẻ hỗn độn. Các bảng chỉ dẫn điện tử ghi rõ số tàu, giờ khởi hành, thời gian bị chậm và các tuyến đi rất rõ ràng, dễ hiểu. Ngoài ra còn có các nhân viên nhà ga sẵn sang chỉ dẫn, giải thích cho hành khách những vấn đề phát sinh. Đây là tổ hợp gồm nhà ga, siêu thị, metro. Ở đó ta có thể mua đồ lưu niệm, quần áo, giầy dép, thực phẩm. Từ ga này ta có thể tới tất cả các thành phố, làng mạc của nước Ý và những con tàu đưa ta đi xa hơn nữa nếu ta muốn. Những người Ý đã giúp đỡ MTV rất nhiệt tình, thân thiện, đúng mực. MTV thích nhất câu: “ welcom !” mà họ nói mỗi khi MTV nhờ họ chụp ảnh giúp. Dân họ thật sự có ý thức tôn trọng và làm hài lòng du khách. Ở Rôma MTV tới các thành phố khác như các ca sỹ nhà ta chạy sô vậy: Sáng sớm lên tàu tới TP nào đó, chiều tối mới từ đó trở về Rôma rồi sáng hôm sau lại đi, chiều tối lại trở về khách sạn. Những con tàu chở MTV qua nhiều vùng của nước Ý. Đất đai của họ rộng và trải dài ngút ngàn.
Đặc biệt là lau lách mọc cao lút đầu người, có nơi cao đến gần 2 đầu người. Những cành lau vươn lên trời xanh lơ đẹp như bức tranh phong cảnh do họa sỹ lãng mạn vẽ nên:
Sông, núi, biển mang một vẻ đẹp nguyên sơ dường như chưa bị bàn tay con người xâm phạm 1 cách thô thiển…
Đây là thành phố Florence.
Vào thế kỷ XIII, Florence là một trong những thành phố lớn của nước Ý, nơi diễn ra những hoạt động chính trị và văn hóa nổi tiếng. Băng qua những cánh đồng xanh tươi, núi biển hữu tình con tàu chở MTV tới Venice thơ mộng:
- thành phố bên sông với những cánh buồm và những cánh hải âu chao trên sóng nước.
Đây là thành phố đã truyền cảm hứng cho những nhà thơ, những cặp tình nhân đang yêu nhau, những nghệ sĩ và cả những người thường hay mơ mộng.
Chính vì thế nơi đây còn được gọi là La Serenissima — có nghĩa là “nơi yên bình nhất”. Đức vua Byron từng gọi nơi đây là “thành phố thần tiên của con tim”.
Nơi đây được biết đến bởi những câu chuyện tình yêu cảm động, như là thủ đô của những câu chuyên lãng mạn. Thành phố này đã làm điên đảo, thu hút cả tâm trí và cả trái tim của những ai một lần đặt chân đến thăm nơi này.
Để rồi khi rời xa, những vị khách luôn khát khao được một lần trở lại thăm thành phố xinh đẹp này.
Tuy bao quanh thành phố này là những hồ nước cạn, thế nhưng lịch sử của nó lại sâu như những đại dương ngoài phía xa.
Nằm ở miền trung nước Ý là TP Pisa nơi có ngọn tháp nghiêng nổi tiếng khắp thế giới.Ngọn tháp Pisa cao 56m và phải xây dựng mất 200 năm, lún và nghiêng 10 độ rồi sau đó đã được phục dựng để chỉ còn nghiêng 4 độ.
Thành phố ko lớn nhưng thật xinh xắn. MTV còn có cuộc hội ngộ với con trai của cô bạn (cháu đang học và sống ở thành phố này).
Cháu đã chụp cho MTV những bức ảnh rất điệu với tháp nghiêng, dẫn MTV đi ăn bánh Pizza và kem Ý thật ngon.
Với thời gian eo hẹp, MTV tới thăm các thành phố của Ý cũng như người “cưỡi ngựa xem hoa” thôi. Nếu muốn hiểu biết sâu hơn về các địa danh, thắng cảnh thì chỉ còn cách đọc thêm sách, báo, tranh ảnh và tài liệu. MTV ko có cái tham vọng ấy, chỉ xin là 1 khách lãng du của nước Ý.
Thăm Ý để cho biết, để được nhìn tận mắt và đôi khi được sờ tận tay những cái mà trước đó chỉ được nghe nói rất mơ hồ. Rôma là nơi được MTV dành cho 1 nửa thời gian quý báu ở Ý của mình. Mời mọi người cùng MTV khám phá Rôma nhé. Hai ngày theo đoàn tham quan toàn cảnh Rôma và tham quan viện bảo tàng Vatican MTV lại tự đi thêm 1 lần nữa để có thời gian ngắm nghía, chụp ảnh. Chị hướng dẫn viên người Ý nói tiếng Nga làm MTV ù hết cả tai, đau hết cả đầu vì lượng thông tin chị ấy tặng du khách quá lớn và làm rối loạn bộ nhớ của MTV. Từ KS, MTV mua vé (giá 1 euro) đi 2 bến metro dừng lại ở ga Colosseo và lên thăm Đấu trường La Mã Colosseo.
Đây là một đấu trường lớn ở thành phố Roma: Kích thước của Colosseo: cao 48m, dài 189 m, rộng 156 m.
Công suất chứa lúc mới xây xong là 50.000 khán giả. Đấu trường được sử dụng cho các võ sĩ thi đấu và trình diễn công chúng. Đấu trường được xây dựng khoảng năm 70 và 72 sau Công Nguyên dưới thời hoàng đế Vespasian. Đây là công trình lớn nhất được xây ở Đế chế La Mã được hoàn thành năm 80 sau Công Nguyên. Ngoài sử dụng làm nơi đấu của võ sỹ, nơi đây còn được dùng làm biểu diễn công chúng, tập trận giả trên biển, săn thú, kịch cổ điển. Sau này, đấu trường được sử dụng làm nhà ở, cửa hàng, tôn giáo, pháp đài...Colosseo vẫn từ lâu được xem là biểu tượng của Đế chế La Mã và là một trong những mẫu kiến trúc La Mã đẹp nhất còn sót lại.
Đây là điểm tham quan hấp dẫn của Roma. Hằng năm vào thứ sáu Phục Sinh, Đức Giáo Hoàng vẫn có cuộc diễn hành cầm đuốc đến Colosseo. Phần còn lại của Coloseo ngày nay là bức tường gốc như lúc đang xây.
Còn một nơi khách du lịch ko thể bỏ qua là viện bảo tàng Vatican.
Viện Bảo tàng Vatican hiện nay thuộc tốp 10 bảo tàng được coi là những viện bảo tàng tuyệt vời trên toàn thế giới và do đó tạo nên một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại đối với du khách đến Rôma.
Trong năm 2010, Viện Bảo tàng này có gần 4,7 triệu người thưởng lãm nghệ thuật trong các phòng nghệ thuật và phòng trưng bày.Đức Giáo hoàng Julius II đã cho xây dựng viện bảo tàng trong những năm đầu thế kỷ 16. Bảo tàng này là nơi có những tác phẩm điêu khắc cổ điển và nghệ thuật thời Phục hưng nổi tiếng nhất trên thế giới.
Vé vào cửa là 15euro. Các phòng trưng bày được du khách ưa thích nhất là 4 “Phòng Raphael”, được nghệ sĩ thời Phục hưng người Ý vẽ cùng với các tác phẩm của ông:
và Nhà nguyện Sistine do Michelangelo thiết kế. Các tác phẩm nghệ thuật của những danh họa nổi tiếng được lưu giữ tại đây. Vào đó ta sẽ choáng ngợp trước tài năng và khả năng sáng tạo tuyệt vời của các họa sỹ, các nhà điêu khắc. Đứng trước những tác phẩm nghệ thuật ta chỉ còn thốt lên được: “Tuyệt vời, vĩ đại”!
Ở Rôma có nhiều quảng trường và MTV hay bị lẫn tên gọi nhưng quảng trường Navona thì ko thể lẫn vào đâu được.
Quảng trường Navona được xây dựng trên nền sân vận động Domitian có từ thế kỷ đầu sau Công Nguyên. Đến thế kỷ 15 Navona trở thành nơi sinh hoạt công cộng khi chợ thành phố được chuyển về đây. Navona cũng là quảng trường được nhiều người biết đến của thủ đô Rôma với tâm điểm là đài phun nước Fontana dei Quattro Fiumi với bốn vị Thần sông tượng trưng cho bốn châu lục là Ganges (sông Hằng, châu Á), Nile (châu Phi), Danube (Châu Âu) và Rio de la Plata (châu Mỹ) của nhà điêu khắc Bernini thế kỷ 15
và hai đài phun nhỏ hơn là Moro và Nettuno:
Xung quanh quảng trường là các nhà hàng và quán cà phê ngoài trời các phòng tranh và cửa hàng đồ cổ.
Đây còn là quảng trường sôi động nhất trong các quảng trường ở Rôma với biểu diễn nghệ thuật ngoài trời của các nghệ sĩ tự do
Là quảng trường của các họa sĩ vẽ chân dung và các hội chợ cuối năm dịp Giáng Sinh.
Quảng trường cũng được quay trong phim truyền hình “Các đồng xu trong đài phun nước” năm 1990, được xem là phiên bản mới của bộ phim cổ điển “Ba đồng xu trong đài phun nước” năm 1954 quay cảnh đài phun nước Trevi.
Vậy là các bạn đã cùng MTV lướt qua vài điểm du lịch của Ý. Mấy ngày ở đó với cách tham quan kiểu gió lướt như MTV thì cũng chỉ đủ nhìn sướng mắt, đi mỏi chân. Những ghi chú trong 1 vài bức ảnh có thể bị nhầm lẫn vì tranh ảnh, đền đài nhà thờ, tượng quá nhiều và với kẻ ít am hiểu về nghệ thuật như MTV thì nhầm lẫn cũng ko có gì là lạ. Khi đi tham quan viện bảo tàng Vatican MTV cứ thầm nghĩ giá có anh Đông Ngàn đi cùng thì chắc anh ấy mê tranh lắm và MTV sẽ bớt “gà mờ” hơn về những tác giả, tác phẩm đang được trưng bày, lưu giữ.
8 ngày trôi qua thật là nhanh, còn bao nhiêu nơi muốn đến mà ko đủ thời gian để đi được như Pari, Amsterđam, Barcelona…
Tạm biệt nước Ý xinh tươi để lòng lại háo hức, mong chờ những chuyến đi tới.
* Những số liệu, thông tin là do MTV tìm kiếm và sao chép lại, còn ảnh chụp là của MTV. MTV đang loay hoay post ảnh đan xen với bài viết nhưng chưa được. Bà con đọc xong bài viết dài ngoằng này cũng đủ mệt rồi đấy nhỉ!
Mời bạn bè xem thêm ảnh tại đây: http://muathuvangmos.multiply.com/photos/album/109/109