Trong đời ai cũng có một người bạn thủy chung trọn đời và luôn nâng bước ta đi: đó là đôi bàn chân yêu quý. Hàng ngàn cây số ta đi luôn có bạn đồng hành. Khi mưa trơn, khi nắng cháy, khi đá sỏi, gai góc cứa đau buốt, phồng rộp mà đôi bàn chân vẫn bền bỉ bước tới. Con người sinh ra có số phận thì đôi bàn chân cũng vậy: Chúng chả có quyền chọn chủ nhân. Tùy theo hoàn cảnh mà chúng cũng có những số phận khác nhau: Có những đôi bàn chân được nâng niu trong hài quý, được lồng vào những đôi giầy dép đúng mốt, sang trọng, quý phái. Có những đôi chân cả đời lội bùn, móng vàng màu đồng, nứt nẻ…mà chả biết đến guốc, dép cầu kỳ. Có những người bỏ nhiều công chăm chút cho đôi bàn chân, có nhiều người chả có thời gian để nhìn đến chúng. Dẫu thế nào thì đôi bàn chân vẫn gắn bó với ta suốt đời. Cứ nhìn đôi bàn chân là đoán được 1 phần chủ nhân của chúng. Người ta bảo đôi chân cũng thể hiện tính cách, công việc, điều kiện sống của từng người. Còn mình, mình thường chú ý đôi bàn chân của mọi người và có tài nhận dạng người theo chân. Đôi bàn chân liên quan nhiều tới sức khỏe, tuổi tác. Hễ nói đến tuổi già là mọi người thường nghĩ tới cảnh mắt mờ, chân chậm. Quy luật muôn đời chả ai tránh khỏi. Còn khỏe chân ngày nào là mình cứ tiến bước tiếp, khi nào yếu hơn thì đi chậm lại cho đến khi ko đi được nữa thì mới thôi. Khoan khoái làm sao khi ngày hè nóng bức được đi chân trần trên cỏ: Cỏ mát ve vuốt, mơn man đôi bàn chân. Đôi bàn chân được nghỉ ngơi, được thở trong hương thơm hoa cỏ dại. Đôi bàn chân được đặt trên thảm cỏ êm và mềm như nhung. Hoa, cỏ, gió lao xao, lao xao…và lòng mình cũng lao xao theo cảnh vật xung quanh. Êm đềm quá, thanh thản quá một chiều hè! Bỗng thấy yêu biết bao những đôi bàn chân!