Chị gái mang cho MTV 1 lọ mẻ nhỏ. Từ hôm đó đến nay MTV bỏ cơm nguội vào nuôi và gây thành 1 lọ mẻ to. Chân giò lợn ở đây bán có 5$/ cân nên MTV quyết định mua luôn 2 cân về nấu giả cầy. Công đoạn nướng thì đơn giản vì có sẵn lò nướng. Nhân viên cửa hàng đã chặt giúp nên còn mỗi việc cho chân giò ướp riềng, mẻ, mắm tôm, mắm muối…là có nồi giả cầy Trong lúc chuẩn bị làm nồi giả cầy MTV lại nhớ câu chuyện liên quan tới cầy thật xảy ra cách đây chừng 10 năm trước.
Vào một ngày hè thấy có tiếng gõ cửa, MTV vội chạy ra mở. Đứng trước cửa là 1 anh nghiên cứu sinh người Việt về Hà Nội vừa sang. Anh ấy bảo có việc cần nhờ MTV giúp 1 tay. Xuống tầng dưới anh ấy chỉ vào bếp công cộng: Ở đó đã có mấy bạn đang đánh vật với con chó thui vàng, các loại rau sống để ngổn ngang ở trên mặt bàn. Hóa ra việc anh ấy nhờ MTV là nhặt và rửa rau để bọn đàn ông nấu các món thuộc về “cầy”.
Vào hè, sinh viên và nghiên cứa sinh đã về nước vãn. Món này thì chỉ người Việt và người Hàn ưa chuộng. Mọi người ko thích mời Hàn Hiếc gì nên chỉ bọn Việt Nam ngồi chén với nhau.
Khi vào mâm với các món cầy bốc hơi nghi ngút anh chủ nhà mới cao hứng kể.
Hôm qua bà vợ và 2 cô con gái ra tiễn mình ở sân bay. Mình hồi hộp ko biết chú cầy có qua cửa hải quan xuất cảnh được hay ko?
Mọi lần sau khi cân xong hành lý bao giờ mình cũng quay lại hôn tạm biệt vợ con. Hôm qua mừng quá vì cầy của mình qua cửa hải quan nên mình quên cả thủ tục hôn hít và vào thẳng phòng cách ly.
Vừa sang tới sân bay Mocsow mở điện thoại đã thấy tin nhắn giận dỗi của vợ “Anh chỉ biết có chó của anh thôi”. Thế là cả bọn được bữa cười thoải mái, mỗi người 1 câu thêm thắt khiến bữa tiệc thịt cầy rôm rả hẳn lên.
Mấy phu nữ cười đế thêm: Nếu “bà” ấy mà biết mang chó sang liên hoan với mấy “em” nữa thì chết với bà ấy”.
Đó là bữa thịt cầy thứ ba MTV nếm trong đời mà lại khó quên!