Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Phố phường Hà Nội sau 70 năm

Phố phường Hà Nội sau 70 năm Tin ảnh

( 8:23 AM | 19/08/2010 )

So với trước năm 1945 Hà Nội năm 2010 đã thay đổi khá nhiều, hồ Hoàn Kiếm không còn sen, bãi đất trống trước Văn Miếu nay um tùm cây cối…

Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 1)
Cầu Long Biên trước năm 1945. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 2)
Cầu Long Biên hôm nay. Ảnh: Hoàng Hà.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 3)
Cầu Thê Húc – Đền Ngọc Sơn bên hồ Hoàn Kiếm trước năm 1945. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 4)
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 5)
Hiện, cây cối khu vực này mọc ùm tùm, một số khu vực bị thu hẹp. Ảnh: Tiến Dũng.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 6)
Sen trên hồ Hoàn Kiếm trước năm 1945. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 7)
Nước hồ Gươm trong xanh, soi bóng tháp rùa, cầu Thê Húc… Ảnh: Tiến Dũng.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 8)
Ô Quan Chưởng – phố Hàng Chiếu năm 1939. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 9)
Ô Quan Chưởng tháng 8/2010. Ảnh: Tiến Dũng.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 10)
Văn Miếu – Quốc Tử Giám năm 1939. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 11)
Văn Miếu nay đã được tôn tạo. Ảnh: Tiến Dũng.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 12)
Chùa Một Cột năm 1939. Ảnh: Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Phố phường Hà Nội sau 70 năm - Tin180.com (Ảnh 13)
Chùa Một Cột chụp tháng 8/2010. Ảnh: Tiến Dũng.

Tiến Dũng
(theo vnexpress)

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Có phải em là mùa thu Hà Nội


Photobucket

Em sinh ra vào 1 ngày thu Hà Nội nên được bố mẹ đặt tên là Thu Hà. Ngày nhỏ, em gầy nhưng cao nên cả nhà gọi em là Sếu vườn. Em là đứa út ít nên được nuông chiều nhất. Hiểu được điều đó nên em nhõng nhẽo, hay hờn dỗi mọi người.
 Nhớ hồi Mỹ ném bom Hà Nội mấy anh chị em được mẹ cho sơ tán về quê. Lúc đó em mới chừng hơn 5 tuổi: nhỏ bé, yếu ớt. Những lúc đi chơi em thường được tôi cõng trên lưng. Có bánh kẹo, hoa quả, quà cáp bao giờ em cũng được nhiều hơn và ngon hơn. Em luôn thích có số dư vì biết chắc sẽ được thêm phần đó. Đến tuổi vào lớp vỡ lòng mấy chị em dỗ mãi em mới chịu đến lớp. Nhưng trong lớp em chỉ ngồi im, không chịu viết và không đọc chữ theo thầy. Thầy giáo đành dạy riêng em vào giờ ra chơi và ngoài giờ. Những ngày nắng ráo thì chị đưa hoặc em tự theo bạn đến lớp. Những ngày mưa, đường bùn trơn thầy đề nghị được cõng em đến lớp và cõng em về. Thật cảm động và đẹp làm sao tấm lòng, tình cảm của thầy giáo dành cho em. Có lẽ thầy là tấm gương, là ánh sáng mà em không bao giờ để tắt trong cuộc đời dạy học của em sau này…
Chị em chúng tôi luôn quấn quýt, nhường nhịn nhau tuy đôi lúc cũng cốc đầu em khi nó quá bướng. Em có thói quen thích ngồi lòng tôi mỗi khi chuyện trò rảnh rỗi kể cả khi em đã 15-16 tuổi. Khách khứa đến chơi nhà rất ngạc nhiên vì thấy em lớn tướng mà ngồi gọn trong lòng chị. Một lần em bị đau bụng, nghi bị ruột thừa có thể phải mổ. Chị gái tôi mếu máo nói với bác sỹ: “Bác sỹ ơi, cứu em cháu với, nhà cháu chỉ có mỗi mình nó là con út” làm cho mọi người có mặt đều bật cười vì làm gì nhà nào có 2 con út!
Ngày tôi học ở Liên Xô học bổng được 90 rúp/ tháng. Tôi cố gắng chi tiêu hợp lý để dư ra chút ít mua quà cho người thân. Có lần vừa lĩnh học bổng xong thì bạn rủ đi cửa hàng. Chúng tôi nhìn thấy có áo khoác lửng màu đỏ rất đẹp, giá của nó đúng bằng 1 tháng học bổng. Cả hai đứa rủ nhau mua. Tôi cũng thích chiếc áo đó lắm vì tuổi đôi mươi khoác áo đỏ, má hây hây, mắt sáng long lanh ai mà chả mê. Nghĩ đến em gái tôi để dành tặng em chứ không mặc. Sau đó tôi còn tìm mua cho em 1 cái khăn quàng màu đỏ có đan xen những sợi kim tuyến màu trắng. Khăn, áo làm cho em tôi xinh xắn, nổi bật trong tiết trời đông Việt Nam.
Rồi cũng đến ngày tôi tất bật xen lẫn lo âu chở em đến trường Trưng Vương dự thi đại học. Tôi nhấp nhỏm không yên trong suốt giờ em vào thi. Rồi tiếp theo là những ngày hồi hộp cùng em chờ kết quả. Với số điểm đạt được em đủ tiêu chuẩn vào sư phạm và đại học ngoại ngữ. Đua theo tôi, em cũng thích ngoại ngữ và cũng có năng khiếu nhưng họ không cho chuyển trường với lý do là không xét nguyện vọng 2. Sau những đắn đo và buồn em “đành” chấp nhận theo học nghề giáo.
 Thấm thoắt đến tuổi em lấy chồng rồi sinh con. Nghe tin em sinh con trai mẹ tròn, con vuông tôi xin cơ quan cho nghỉ sớm rồi phóng ngay xe đến bệnh viện. Em mới sinh, sữa chưa về tôi lại là người cho cháu bú (khi đó tôi mới sinh con được 6 tháng). Cách đây mấy năm thằng bé ngày ấy đã đỗ vào trường đại học y Hà Nội với số điểm cao và được đăng tên trên báo. Nghe tin đó tôi cảm thấy sung sướng đến nghẹn ngào.
Em làm dâu trong 1 gia đình có 5 anh em trai. Mẹ chồng quý em như con gái và ở cùng với gia đình nhỏ của em, trông nom, chăm sóc cháu để các con yên tâm làm việc. Mấy chục năm sống cùng mẹ chồng tôi chưa 1 lần nghe em than thở hoặc nói không hay về mẹ chồng. Về nhà mẹ đẻ ngày lễ Tết em không quên mang quà về cho bà nội các con ở nhà. Nhìn vào nết ăn, nết ở của em gái tôi cảm thấy hài lòng về  em gái mình. Đảm đang, biết lo toan nuôi dạy con cái, thu vén gia đình, yêu chồng, thương con là những đức tính được ở em. Mới gần đây con trai em tâm sự với tôi: “Mẹ cháu cũng đảm đang, chăm chỉ, hết lòng vì con cái, gia đình giống hệt bà ngoại bác ạ” khiến tôi mát cả lòng!
Những thành công của em dù rất nhỏ chúng tôi cũng kịp thời chia sẻ để em phấn chấn hơn. Ngày em đi thi “Giáo viên tài năng duyên dáng” tôi cũng rủ chị gái xin nghỉ làm đến dự động viên, cổ vũ em. Chồng em cũng biết khen ngợi, chăm sóc, giúp đỡ vợ. Em rể tốt nghiệp đại học bách khoa nên cũng kèm thêm được con cái trong việc học hành. Những đóng góp, sự tận tụy và nỗ lực của em được xã hội và gia đình ghi nhận – như thế cũng là hạnh phúc. Trong lòng tôi lúc nào cũng nguyện cầu cho cuộc đời em được yên ả, hạnh phúc. Niềm vui của em cũng là niềm vui chung của gia đình. Vài dòng về em trước sinh nhật như những cái ôm thân thiết của tình ruột thịt. Có thể trong con mắt chị em đẹp, em tốt hơn ngoài đời nhưng chị tin rằng em cũng gần được như thế. “Có phải em là mùa thu Hà Nội?” chị tìm thấy 1 câu hát rất hợp với em đấy, em gái ạ.

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Bánh táo và chuối.


BÁNH NHÂN CHUỐI VÀ TÁO


Những ngày nghỉ MTV hay bày vẽ làm món ăn gì đó khác ngày thường như nấu phở, nướng cánh gà, chân gà hoặc nướng gà cả con. Ở đây cũng sẵn các loại gia vị của Tây, Ta dùng để tẩm ướp nên các món nướng ngon  không thua kém các nhà hàng làm mà còn hơn hẳn khoản vệ sinh thự phẩm và món ăn nóng sốt. Hôm qua bận dọn dẹp lại cái bếp, ko có nhiều thời gian rảnh nên MTV làm đĩa bánh rán nhân táo và chuối. Làm loại bánh này vừa dễ làm lại vừa nhanh. Đem trộn kỹ bột mỳ với nước và đường. Chọn 1 quả táo giòn  (táo bở kém ngon hơn) chua ngọt vừa phải, 1 quả chuối chín tới cắt lát, nhúng táo và chuối vào bột rồi bỏ vào chảo dầu ô liu đang sôi,  rán vừa lửa. Chỉ khoảng 15 phút sau đã có 1 đĩa bánh vàng ươm,  nóng hôi hổi thơm mùi táo, chuối. Bánh nóng vừa ăn, vừa thổi  ngon hơn ăn nguội. Loại bánh này dễ tiêu, tuy nhiên bạn nào muốn giữ dáng thon thì không nên ăn thường xuyên.  

Nét chữ, nết người?


chữ MTV

Nhà MTV có 4 anh em thì anh trai cả là người có chữ viết đẹp nhất. Anh ấy viết được nhiều kiểu, dáng chữ: từ chân phương cho đến bay bướm mà kiểu nào cũng đẹp. Có lẽ anh là người duy nhất tiếp thu được ít nhiều tài lẻ của bố và chú ruột. Chú MTV học trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và có lúc cao hứng chú  còn nhận viết bằng khen, giấy khen… Bố, chú và anh đều chơi ghi ta giỏi . Về tài chơi ghi ta của người thân có lẽ MTV sẽ viết một entry khác. Lúc MTV còn nhỏ anh hay viết mẫu để MTV tập viết, luyện chữ. Có bài thơ anh bắt MTV viết đi viết lại nhiều lần đến mức hơn 40 năm trôi qua mà MTV vẫn nhớ như in, đó là bài “Nghe tin độc lập” trong cuốn sách dạy bình dân học vụ thời ấy:
Này con loa gọi bốn bề
Gia đình già trẻ ta nghe tin này
Thực vàng trăm lạng cầm tay
Không bằng nghe được tin này con ơi.
Nhờ có anh nên khi đi học bao giờ điểm tập viết, chính tả của MTV cũng là 9 hoặc 10, và trong các bài đó ko bao giờ có lỗi chính tả hoặc tẩy xóa. Thời gian gần đây ti toe viết lách đưa lên blog MTV mới có dịp nhìn lại vốn văn cùn gỉ của mình, đôi khi mắc lỗi chính tả mà tự thấy đỏ mặt. Đúng là “Văn phải ôn, võ phải luyện”. Hôm qua thăm blog em Cool thấy em nói em viết chữ chuẩn và đẹp cũng cảm thấy hơi “chạnh lòng” vì có 1 thời mình cũng được liệt vào loại học sinh “vở sạch, chữ đẹp”.

MTV thử cầm bút viết mấy dòng mà cũng cảm thấy run mặc dù chả có ban giám khảo nào ngồi quan sát, chấm điểm. Tự mỉm cười nhớ lại những lúc dạy con học bài, hướng dẫn lúc con đi thi thì ra dáng bà mẹ đĩnh đạc, bình tĩnh. Vậy đến lượt mình viết có vài dòng nắn nót mà run như hồi mới đi học cô giáo phải cầm tay tô nét chữ. Từ trước đến nay MTV là chả dám thi thố vì hay mất bình tĩnh  trước nhiều con mắt nhìn mình. Mọi người cứ thử nhìn mà xem, MTV run lắm lắm chứ trên thực tế có thể viết được đẹp hơn nếu cứ để tự nhiên. Giá có 1 cây bút ngòi lá tre như ngày xưa, chấm vào lọ mực tím thì chác chắn chữ MTV sẽ đẹp và thanh hơn ấy nhỉ.  

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

cá môi va hun khói


cá môi va hun khói Tâm hồn ăn uống của MTV  lại trở về sau ít ngày bị nắng khói Moscow đè bẹp. MTV mời mọi người cùng nếm món cá môi va hun khói nhé. Đây là món ăn quen thuộc, bình dân của người Nga. Ai có dịp ghé qua Nga có máu mê bia bọt cũng ko nên bỏ qua món nhắm này nhé. Loại cá này không đắt mà ăn lại thấy ngon, hay hay, là lạ thế mới đáng nói chứ. Cá môi va sống chỉ chừng hơn 2$/kg, hun khói khoảng 5$/kg nên rất vừa túi tiền. Cá môi va sống mang vể rửa sạch, bỏ đầu và ruột đêm lăn bột rán giòn ăn ngon khỏi chê luôn hoặc đem kho với dưa muối chua cũng ngon như kho với tép của Việt Nam vậy. Có bữa đi trên đường MTV bắt gặp đám thanh niên ngồi uống bia với cá môi va hun khói, dưa chuột muối, cọng tỏi muối và chuyện trò rôm rả. Cá môi va hun khói có vị thơm đậm đà, óng mỡ. Gỡ cá cho vào miệng, ăn kèm miếng dưa chuột muối, cùng cọng tỏi muối thì ngon hết biết: Vị cá béo ngậy, dưa muối và cọng tỏi chua giòn, thơm hòa quyện nhau thật thú vị. Nếu ko thích uống bia có thể ăn cá với bánh mỳ đen, dưa chuột cũng ko kém phần đậm đà, thú vị. Chiều qua MTV quên mua dưa chuột muối, ngại chạy ra cửa hàng nên thay bằng dưa chuột tươi. Giới thiệu món cá này để bạn nào chưa từng ăn thì nếm thử, bạn nào đã nếm rồi nhớ lại 1 món ăn Nga dân dã, quen thuộc.  

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

LỖI HẸN VỚI THĂNG LONG


CHAU TREN CAU THE HUC

Ngay dau xuan ben Ho GuomHO GUOM 1Có lẽ MTV sẽ lỗi hẹn với Đại Lễ ngàn năm Thăng Long. MTV hẹn với mọi người, hẹn với lòng mình sẽ về dự lễ Thăng Long ngàn năm tuổi. MTV háo hức lắm, mong đợi lắm vì được về nơi chôn rau, cắt rốn vào dịp ngàn năm có 1 như thế này. Nhưng có lẽ MTV sẽ ko có cơ hội về đúng đại Lễ vì những lý do bất khả kháng. MTV thèm  được hòa cùng dòng người dự lễ Ngàn Năm của thành phố thân yêu. Để được nhìn thấy phố phường của mình sẽ thế nào trong ngày Lễ. Có phải ai cũng có diễm phúc được nhìn thấy ngày Thăng Long tròn 1000 năm đâu. Bỏ qua mất cơ hội vàng thế này sẽ tiếc lắm!!!! Ai sẽ thay MTV chào đón tuổi ngàn năm của Thăng Long? Nếu được về dự Lễ cũng để thỏa lòng mơ ước những điều giản dị, đó là:
Được tươi cười, hớn hở trong dòng người trang nghiêm mà lòng náo nức.
 Diện bộ cánh đẹp nhất dạo bước ngắm nghía phố phường Thăng Long- Hà Nội.
 Nấu những món ăn ngon nhất,  đẹp nhất để liên hoan đón sinh nhật ngàn năm của đất Tràng An thanh lịch.
 Là được hội ngộ bạn bè nhiều năm xa cách nay có dịp  trở về phố cổ thân yêu.
 Chỉ là để đững chụp với nhau 1 kiểu ảnh bên bờ Hồ Gươm thấp thoáng tháp Rùa.
 Chỉ để bước trên mấy nhịp cầu Thê Húc  yêu thương.
 Chỉ để thăm Cụ Rùa trong đền Ngọc Sơn. Để  được đứng trước Lăng Bác Hồ, được thấy như Bác hôm nào đứng trên Quảng Trường Ba Đình đọc tuyên ngôn Độc Lập.
Chỉ để được đứng trên cầu Long Biên lộng gió, nhớ lại thủa hùng anh của quân dân Hà Nội. Để lắng nghe tiếng thở nặng phù sa của sông Hồng đất mẹ.
 Để thăm thú các hồ sen thơm ngát cùa đất Thăng Long.
Để được viếng thăm đền, chùa thờ các vị Vua, Vị Thánh, các vị anh hùng dân tộc, những người dân yêu nước  đã có công gây dựng và bảo vệ đất nước này.
Chỉ để thắp những nén hương thơm cúi lạy  Lý Thái Tổ_ Vị Vua anh minh đã chọn Thăng Long-Hà Nội làm kinh thành-Thủ đô của nước Việt.
Chỉ để được nhìn thấy nụ cười nở trên môi người Hà Nội và du khách cả nước, du khách nước ngoài tới Thăng Long.
 Chỉ để về ngồi bệt xuống nơi mà thời thơ ấu đã từng lê la, chơi đùa cũng bọn bạn.
Để thăm hỏi bạn bè cuộc sống ra sao, buồn vui thế nào.
 Để được cùng người thân ôn lại bao kỷ niệm với Thăng Long-Hà Nội.
Để gặp gỡ các bạn Bloggers thấy lời mà chưa thấy mặt.
 Để cười khóc trong niềm hân hoan, xúc động mà thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản.
 Chỉ nghe ai nhắc Thăng Long-Hà Nội đã thấy trong lòng dâng đầy niềm yêu thương, kiêu hãnh, tự hào. Ngày đại Lễ tới gần những người con xa Thăng Long-Hà Nội đã thấy cồn cào nỗi nhớ, đã muốn được cất cánh bay về. Những ai ko thể về đều khắc khoải nhớ thương, đều tiếc đến đứt ruột.
Xin được tỏ bầy 1 phần tình yêu với Thăng Long-Hà Nội để nếu chắng may con ko về được đúng dịp lễ cũng xin Người đại xá và cuối năm  xin được về trình diện Tổ Tiên 
Yêu Hà Nội lắm, Hà Nội ơi!