Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

MỘT BỨC THƯ LÀM RUNG CHUYỂN THẾ GIỚI.

MỘT BỨC THƯ LÀM RUNG CHUYỂN THẾ GIỚI.
    Bạn hãy xem xong rồi  forward đi cho những người bạn của bạn, bạn sẽ hạnh phúc cả mấy kiếp  người!
 Đừng bao giờ từ bỏ những người bạn mà bạn đã yêu thương! 
 Ở Nhật xảy ra một câu chuyện:  Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên  trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để  rỗng.  Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một  chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh  này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò  mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc  đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước. Rút cục là có chuyện gì thế  này nhỉ? Chú  thạch sùng này  đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống  được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút  nào. Có gì đó bất thường  thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi,  đuôi nó bị  đóng chặt, không thể xê dịch  được, thế nó đã sống được nhờ vào  điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình  của mình vội, muốn quan sát xemchú thạch  sùng này  đã ăn gì. Anh  muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao. Một lát sau, không biết  từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm  miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng  vào đuôi  không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn  mớm cho bạn trong suốt mười năm qua.  Tôi nghe  xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không  nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa. Các bạn ạ, cùng với  sự phổ cập của máy tính trong xã hội con  người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé! Hãy gửi câu chuyện  này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc  trong cuộc đời này, nhất định phải gửi trong  vòng 96 tiếng đồng hồ đấy nhé! Cách làm này khởi nguồn từ nước Anh, nó đã từng làm cho trái đất  này đảo lộn cả chục lần, bây giờ vận may đang đến với bạn, nếu như bạn làm theo đúng yêu cầu, trong bốn ngày bạn sẽ gặp may mắn, không phải là chuyện  đùa đâu  nhé, bạn nhất định sẽ gặp may mắn đấy, bạn  không cần phải gửi tiền, bởi vì vận mệnh là vô giá! Bạn đừng giữ lại  thông tin này,  nhất định phải gửi đi trong vòng 96 tiếng đồng  hồ. Bạn hãy copy thành 20 bức  và gửi đi, hãy  chú ý xem  trong vòng 4 ngày sẽ có chuyện  gì xảy ra với bạn? Bức thư này là do Anthony-Thạch Quý viết và do Vinilon gửi đi. Vì bức thư này cần  được copy lưu chuyển khắp hành tinh cho nên bạn nhất định phải copy gửi cho bạn bè mình, ít hôm sau sẽ xảy ra  chuyện làm bạn vô cùng kinh ngạc  đó, có thể bạn  không tin, nhưng đây  là chuyện có  thật 100%. Hãy chú ý sự thực dưới đây!!! Một người Philippin sau  khi nhận được bức thư như thế này, anh ta  đã không gửi  nó đi, anh bị mất đi người vợ của mình, sau đó anh  đã làm theo,  và trước khi vợ chết anh ta kiếm được 7.775  vạn bảng Anh. Năm 1987, Kostan. Ousi sau khi nhận được bức thư này, anh nhờ thư ký  copy ra 20 bản và gửi đi, vài hôm sau anh  này trúng xổ  số 2.000.000 bảng Anh. Một người trẻ tuổi nước Anh nhận  được bức thư này nhưng anh ta quên mất là phải gửi  nó đi trong vòng 96 tiếng, và anh  đã bị mất việc, sau đó anh tìm lại bức  thư, lập tức gửi đi 20 bản copy, ba ngày sau  anh được nhận chức vụ cao cấp trong chính phủ,  sau này anh trở thành nhân vật số một  ở Anh. Năm 1987 một phụ nữ  California nhận được bức thư này, mặc dù bà đã quyết định gõ lại  vàgửi đi nhưng sau đó bà đã không làm như thế, sau đó  bà gặp phải vô  vàn những chuyện phức tạp, ví như phải trả rất nhiều tiền vào việc sửa xe, và  bà đã in lại  bức thư và gửi đi, ngay sau đó bà có được chiếc xe mới. Hãy nhớ bạn không cần gửi tiền! Và đừng không thèm để ý gì tới bức thư  này! Đây  là một bức thư tình yêu truyền tay,  trong bốn ngày bạn nhất định phải chuyển cho  20 người đấy nhé. Sau 15 ngày, bạn sẽ gặp vận may! Từ năm 1877 tới nay chưa bao  giờ sai.

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

CHUYỆN NHỎ?


Một lần MTV tới nhà chị H dự sinh nhật chị ấy. Gia đình có 4 người nhưng chỉ thuê 1 buồng trong căn hộ 2 buồng để ở nên khá chật chội. Các con chị đi học chưa về nên chỉ có 2 vợ chồng, MTV và 1 người khách ngồi uống nước và xem VTV4. Được một lúc thì cậu con trai đi học về. Đẩy cửa vào thấy bố mẹ và khách nhưng cậu không chào hỏi gì cả. Cậu quẳng cặp sách vào góc giường, vớ ngay cái điều khiển TV chuyển sang kênh khác và thản nhiên ngồi xem. MTV quá ngạc nhiên vì cả hai anh chị chứng kiến tất cả những hành động của con với thái độ bình thản và không hề có ý kiến gì. Mấy ngày sau gặp lại chị, MTV góp ý về với chị về cậu con trai  thì chị chống chế: “Nó ko biết tiếng Việt”, “Nó thích xem chương trình của nó”. ..MTV bảo: “Thế cháu cũng ko biết nói  tiếng Nga à? Và ít ra cháu cũng xin phép bố mẹ và khách để chuyển kênh khác chứ” thì chị im lặng. Sau đó MTV nói tiếp: “Vợ chồng H đều là người Việt, những gia đình xung quanh cũng là người Việt mà sao H nỡ để con mình ko biết tiếng mẹ đẻ?” thì chị bao biện tiếp “Vợ chồng mình bận cả ngày, để nó sống với bà bảo mẫu người Nga nên bà ấy chỉ dạy nó tiếng Nga thôi!”. Lúc ấy cháu trai này chừng 15 tuổi. Hôm nọ MTV gặp cậu ấy lần thứ 2. Nghe mẹ cậu nói thì cậu đã tốt nghiệp đại học, đang học tiếp cao học. Mẹ cậu sai cậu gặp MTV để nhận giấy tờ cho mẹ. Vẫn khuôn mặt ấy và văn hóa giao tiếp dường như chả có gì thay đổi sau chừng ấy năm. Cậu vẫn ko mở miệng chào MTV khi gặp mặt. Nhận xong giấy tờ cậu ko nói lời cám ơn, quay gót ra về cậu cũng ko nói lời tạm biệt. MTV ngao ngán lắc đầu!!!!!

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

GIẢ CẦY, CẦY THẬT

Chị gái mang cho MTV 1 lọ mẻ nhỏ. Từ hôm đó đến nay MTV bỏ cơm nguội vào nuôi và gây thành 1 lọ mẻ to. Chân giò lợn ở đây bán có 5$/ cân nên MTV quyết định mua luôn 2 cân về nấu giả cầy. Công đoạn nướng thì đơn giản vì có sẵn lò nướng. Nhân viên cửa hàng đã chặt giúp nên còn  mỗi việc cho chân giò ướp riềng, mẻ, mắm tôm, mắm muối…là có nồi giả cầy Trong lúc chuẩn bị làm nồi giả cầy MTV lại nhớ câu chuyện liên quan tới cầy thật xảy ra cách đây chừng 10 năm trước.

Vào một ngày hè thấy có tiếng gõ cửa,  MTV vội chạy ra mở. Đứng trước cửa là 1 anh nghiên cứu  sinh người Việt về Hà Nội vừa sang. Anh ấy bảo có việc cần nhờ MTV giúp 1 tay. Xuống tầng dưới anh ấy chỉ vào bếp công cộng: Ở đó đã có mấy bạn đang đánh vật với con chó thui vàng, các loại rau sống để ngổn ngang ở trên mặt bàn. Hóa ra việc anh ấy nhờ MTV là nhặt và rửa rau để bọn đàn ông nấu các món thuộc về “cầy”.

Vào hè, sinh viên và nghiên cứa sinh đã về nước vãn. Món này thì chỉ người Việt và người Hàn ưa chuộng. Mọi người ko thích mời Hàn Hiếc gì nên chỉ bọn Việt Nam ngồi chén với nhau.

Khi vào mâm với các món cầy bốc hơi nghi ngút anh chủ nhà mới cao hứng kể.

Hôm qua bà vợ và 2 cô con gái ra tiễn mình ở sân bay. Mình hồi hộp  ko biết  chú cầy có qua cửa hải quan xuất cảnh được hay ko?

Mọi lần sau khi cân xong hành lý bao giờ mình cũng quay lại hôn tạm biệt vợ con. Hôm qua mừng quá vì cầy của mình qua cửa hải quan nên mình quên cả thủ tục hôn hít và vào thẳng phòng cách ly.

 Vừa sang tới sân bay Mocsow mở điện thoại đã thấy tin nhắn giận dỗi của vợ “Anh chỉ biết có chó của anh thôi”. Thế là cả bọn được bữa cười thoải mái, mỗi người 1 câu thêm thắt khiến bữa tiệc thịt cầy rôm rả hẳn lên.

Mấy phu nữ cười đế thêm: Nếu “bà” ấy mà biết  mang chó sang liên hoan với mấy “em” nữa thì chết với bà ấy”.

Đó là bữa thịt cầy thứ ba MTV nếm trong đời mà lại khó quên!

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

BẠN


PhotobucketBuổi chiều hôm qua mình  gọi điện hẹn hôm nay đến chỗ các bạn chơi. Các bạn hồ hởi:”Lúc nào VA đến để bọn mình chuẩn bị”. MTV cười:”Có gì mà phải chuẩn bị? Sau 11h sẽ đến nhé”. Từ hôm bất ngờ gặp các bạn trong buổi tham dự cầu truyền hình trực tiếp”Bài ca chiến thắng” đến giờ mình mới đến thăm các bạn 1 lần nhân ngày 20.11. Con đường từ nhà đến trường cũ cũng chẳng bao xa, chỉ cách mấy bến xe buýt hoặc đi 5$ tiền tắc xi là tới mà mấy năm rồi mình không về lại trường cũ. Cuộc sống bận rộn cứ lôi người ta đi tuồn tuột với những mối lo lớn nhỏ, với những lý do đôi  khi rất vớ vẩn. Các bạn chỉ còn ở Moscow chừng 1 tháng nữa thôi. Dịp để hội ngộ cũng chẳng còn nhiều nữa… Ờ thế mà đã hơn 30 năm trước  chung trường chung lớp với nhau. Những mái tóc đã nhuốm màu thời gian được che khéo bằng thuốc nhuộm. Ngày nào đi học còn có lúc ganh nhau về điểm số, xịu mặt những khi chẳng vừa lòng nhau thì nay những chuyện đó đã thành chuyện ngớ ngẩn buồn cười,  đọng lại trong nhau là những kỷ niệm ngọt ngào, sâu lắng. Ngồi với nhau từ chiều đến tối, từ chuyện này nhảy sang chuyện kia ko ngớt, tranh nhau nói vì sợ ko nói nhanh thì quên mất. Vui quá đi thôi. Mấy đứa rủ rê về Hà Nội lại tụ hội nhưng mình biết ở Hà Nội chưa chắc đã có dịp để gặp gỡ như thế này. Ngày mai các bạn còn lên lớp, mình cũng còn công việc thế là đành chia tay. MTV được các bạn tặng cho quà nữa  nhé:  lắc bạc, hộp đựng nữ trang, khăn thêu tay (Toàn những thứ MTV thích). Chả biết còn gặp đước các bạn mấy lần nữa trước khi các bạn lên đường về nước.
Cuộc đời đã mang chúng tôi về các hướng khác nhau và đã đặt lên vai mỗi người những hạnh phúc bất hạnh khác nhau. Nhưng vượt lên trên tất cả là tình bạn trong sáng, là những kỷ niệm thời sinh viên ko bao giờ quên. Những bàn tay nắm lấy nhau vẫn nồng ấm, thân thiết, quyến luyến...
Bạn cũ gặp nhau thật ấm áp, chân tình.    

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

THÔNG TIN QUAN TRỌNG

MTV COPY TỪ BLOG CHIEUKIM: http://chieukim.multiply.com/journal/item/751/751
 Bởi vì những cuộc bắt cóc mới đây
xảy ra ngay giữa ban ngày, bạn nên nhớ những
điều sau đây mà làm trong một hoàn cảnh khẩn cấp...
Bản này là cho bạn,và để bạn chia sẻ cho vợ bạn,
con cái bạn,bất cứ ai bạn quen biết.
Sau khi đã đọc 9 mẹo trọng yếu sau đây,
Hãy chuyển chúng đến người mà bạn quan tâm.
Cẩn thận thì không làm phật lòng ai
trong thế giới điên rồ chúng ta đang sống. 
1. Mẹo lấy từ Tekondo :Cùi chỏ là điểm mạnh nhất
trên thân thể bạn.Nếu bạn ở khá gần để có thể
dùng, hãy dùng!
 

2. Ðiều sau đây học được từ một hướng dẫn viên du lịch tại New OrleanNếu một tên cướp yêu cầu bạn
đưa cái bóp
hoặc cái sắc,
ÐỪNG TRAO CHO HẮN.
Hãy quăng cái bóp ra xa....Rất có cơ may là hắn quan tâm đến cái bóp hoặc cái sắc của bạn hơn chính bạn,và hắn sẽ đi mà nhặt lấy.HÃY CHẠY NHƯ ÐIÊN VỀ HƯỚNG NGƯỢC VỚI TÊN CƯỚP 
3. Nếu bạn bị quẳng lên một 
thùng xe,hãy đạp văng mấy cái đèn đuôi và thò cánh tay bạn ra khỏi cái lỗvà cứ vẫy như điên.
Tên lái xe không thấy bạn, nhưng mọi người khác sẽ thấy. Cách này đã cứu được nhiều người.
4. Các bà có khuynh hướng vào xe sau khi mua sắm, ăn uống, làm việc, v.v., và ngồi xuống ghi sổ chi thu, hoặc liệt kê các thứ, v.v.
XIN ÐỪNG LÀM THẾ!
Kẻ gian vẫn đang trông chừng bạn, và đây là thời cơ tốt nhất để hắn lên ngồi ở chỗ hành khách, kê súng vào đầu bạn, và bảo bạn phải đi đâu.
VỪA LÊN XE ,
HÃY KHÓA CỬA LẠI VÀ ÐI NGAY. 
Nếu có người đang ở trong xe với một khẩu súng
chĩa vào đầu bạnXIN ÐỪNG LÁI XE ÐI,
Xin nhắc lại:XIN ÐỪNG LÁI XE ÐI!
Thay vì thế, hãy nổ máy và lao vào bất cứ thứ gì, nhằm
phá hỏng xe.
Cái air bag sẽ cứu bạn.
Nếu kẻ kia ngồi ở ghế sau hắn sẽ bị nặng .
Xe vừa đâm sầm vào hãy lao ra và chạy.
Như thế thì tốt hơn là để người ta tìm thấy thân thể bạn
ở một nơi xa vắng.
5
. Một vài lưu ý về việc bạn
lên xe tại một bãi đậu xe, hoặc một nhà đậu xe:
a.) Ðể ý: nhìn chung quanh bạn, nhìn vào trong xe của bạn, nhìn vào sàn lối đi của hành khách ,
và nhìn vào ghế sau.
b.) Nếu bạn đậu xe bên cạnh một xe tải lớn,
hãy vào xe bằng cửa của khách. Nhiều tên giết người hàng loạt tấn công nạn nhânbằng cách kéo họ vào trong xe tải của chúng trong khi các bà tìm cách vào xe.
c.) Hãy nhìn chiếc xeđậu phía tài xế của xe bạn,và phía khách… Nếu một người đàn ông đang ngồi đó một mình
trên ghế gần xe bạn nhất, bạn nên đi ngược lại vào trong chợ, hoặc nơi làm việc, và xin một người bảo vệ/cảnh sát đưa bạn trở ra.
THÀ ÐƯỢC AN TOÀN VẪN HƠN LÀ NGẠI LÀM PHIỀN.
(và thà bị coi là hoang tưởng hơn là phải chết.)
6. LUÔN LUÔN đi thang máythay vì leo cầu thang.
Vùng cầu thang là nơi đáng sợ nếu ở một mình
và là nơi thuận tiện để gây tội ác.
Ðiều này đặc biệt đúng về ÐÊM!
 7. Nếu kẻ gian có một khẩu súng và bạn chưa bị hắn khống chế,CỨ CHẠY ÐI!
Kẻ gian chỉ bắn trúng bạn (một mục tiêu di động)
4 trên 100 lần; Và cho dù thế,
hầu chắc SẼ KHÔNG TRÚNG PHẢI một cơ quan trọng yếu.
CHẠY, Tốt nhất theo hình chữ chi (zig-zag)!
 
8. Là phụ nữ, chúng ta luôn cố tỏ ra dễ thương:
THÔI NGAY ÐI!
Quý bà có thể bị cưỡng hiếp, hoặc bị giết.
Ted Bundy, tên giết người hàng loạt, là một tên đẹp trai,
có giáo dục, LUÔN LUÔN khai thác mối thiện cảm của
những quý bà không biết nghi ngờ.
Hắn đi bộ tay chống gậy, hoặc bước khập khiễng, và thường xin 'giúp đỡ'
vào xe hoặc với xe của hắn,
và đó là lúc hắn bắt cóc nạn nhân kế tiếp
 
.

9. Một Ðiểm An Toàn khác:
Có người mới bảo tôi rằng bạn của chị đã nghe tiếng con nít khóc ngoài cổng đêm trước,Và cô ấy đã gọi cảnh sát vì lúc ấy đã khuyavới lại cô ấy nghĩ chuyện này có gì khác thường. Cảnh sát đã bảo cô
'Dù thế nào, NHẤT ÐỊNH KHÔNG mở cửa.'
Rồi người đàn bà nói rằng nghe như đứa
bé bò gần cửa sổ, và bà lo là nó bò ra đường, thì sẽ bị xe cán.
Viên cảnh sát nói, 'Chúng tôi đã phái một đơn vị lên đường,nên dù thế nào, NHẤT ÐịNH KHÔNG mở cửa.'
Ông bảo cô ta rằng họ nghĩ rằng một tên giết người hàng loạt đã thu băng tiếng con nít khóc và dùng mà dẫn dụ
các bà ra khỏi nhà, nghĩ rằng có ai đó đã đánh rơi một đứa bé.
Ông nói rằng ông chưa kiểm chứng được điều này,
nhưng đã nghe nhiều bà gọi đến nói rằnghọ nghe tiếng con nít khóc bên ngoài cửa nhà khi họ ở nhà một mình ban đêm. 
  Xin vui lòng gửi thông điệp này đi và NHẤT ÐỊNH KHÔNG mở cửa
cho một đứa con nít khóc ----
 
Rất có thể thư điện tử (e-mail) này cần được coi trọng bởi vì thuyết về Con Nít Khóc đã được nêu lên tại chương trìnhNhững Kẻ Bị Truy Nã Nhất nước Mỹ ngày thứ
Bảy vừa qua khi người mô tả sơ lược tên giết người hàng loạt tại Louisiana 
 

 

Tôi ước mong bạn chuyển thông điệp này cho tất cả các phụ nữ bạn quen biết.
Nó có thể cứu một mạng sống. Một ngọn nến không bị lu mờ đi khi thắp sáng một ngọn nến khác.
Tôi đã gửi thông điệp này đến các bà mà thôi,
nhưng cánh đàn ông, nếu các bạn yêu thương mẹ, vợ, chị em, con gái các bạn, v.v.,bạn cũng có thể chuyển thông điệp này cho họ.

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

HOA CỦA MẸ


Photobucket

Tháng 5! đó là  khi ở Việt Nam phượng vĩ thả những chùm hoa đỏ chói không gian, là khi ở Nga những khóm hoa tử đinh hương tỏa hương dịu dàng những góc phố. Đó là những tín hiệu dễ thương để mẹ biết: con trai mẹ lại thêm 1 tuổi.
24 năm trước con ra đời vào một ngày hè nóng bức. Đón con chào đời là 1 cơn mưa lớn của mùa hạ. Với mẹ, con là khúc ca đẹp và đáng yêu mà cuộc đời ban tặng.
Con còn là món quà quý  mà giá trị tăng dần theo năm tháng…
 Nhìn thấy con khôn lớn lòng mẹ dào dạt niềm vui.
Ngày mai là sinh nhật con rồi đấy nhỉ. Mẹ muốn ôm con và chúc con vạn sự  tốt lành.
 Mẹ chỉ mong con trai của mẹ mạnh mẽ, đáng mặt đàn ông!
 Mẹ tặng con một chùm tử đinh hương của Matxcơva: loài hoa bắt đầu nở vào những ngày tháng năm của con đấy.  Chúc mừng sinh nhật con yêu!

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

SANG SÔNG


Photobucket

Sáng tỉnh giấc thấy lành lạnh, MTV khoác thêm cái áo len mỏng lên vai và vén rèm cửa sổ. Mátxcơva đang mưa. Những tiếng mưa rơi gợi nhớ tới miền ký ức xa xôi. Hơn 30 năm trước bọn sinh viên đã tốt nghiệp bọn tôi phải tham gia khóa huấn luyện sỹ quan dự bị của bộ tư lệnh thông tin. Trường ở ngay trong Thanh Xuân nhưng 1 tháng chúng tôi mới được về nhà 1 lần dù nhà ỏ Hà Nội. Kỷ luật quân đội là kỷ luật thép nên chúng tôi phải nghiêm chỉnh chấp hành. Ngoài giờ luyện tập đào công sự, hành quân, bắn súng, học lý thuyết, họp hành thình thoảng chúng tôi cũng có những buổi tối rảnh rỗi. Những lúc đó nhóm chúng tôi gồm mấy đứa sinh viên khoa Nga, khoa Anh, khoa Pháp cả nam và  nữ mang chiếu ra sân ngồi đàn hát. Trong nhóm có bạn K. N. là đàn và hát được nhất:
 “Tôi đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm.
Sợ bến đất lấm ướt  gót chân, sợ gió rét buốt trái tim. Nếu xưa trời không mưa, đường nắng đâu cần tôi đưa
…. Nàng đã thay một lối về, quên cả người trong gió mưa ” Và bài Chinh nhân K.N hát tôi  nhớ nhất câu này: “Là chinh nhân tôi nguyện với sông hồ, tình yêu em tôi nguyện mãi tôn thờ…”
Tôi không  hát  mà chỉ cổ vũ nhiệt tình và rất thích K.N hát 2 bài này với nhiều lần đề nghị được nghe bạn hát đi, hát lại.
Trong lúc nói chuyện vui các bạn thường nói: “Nếu sau này ra nước ngoài bọn mình chọn V.A. và Mátxcơva làm điểm gặp gỡ nhé” và tôi rất vui vì điều đó.
Kết thúc khóa huấn luyện, cuộc sống đẩy đưa chúng tôi mỗi người về một hướng. Tôi tin các bạn cũng đã từng ra nước ngoài… Không biết còn ai trong số họ nhớ lời hẹn năm nào “Lấy Mátxcơva làm điểm gặp gỡ” không nhỉ?
Một ngày mưa rơi Mátxcơva  làm MTV nhớ tới các bạn, nhớ tới một người thân hơn 1 chút, nhớ bài hát kỷ niệm một thời sinh viên: “Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần”…